quê hương và niềm nhớ

Anh sẽ trở về

IMG_8489

       Ảnh: Lựu Nguyễn

         Em ơi anh sẽ về
               chờ anh về em nhé
            anh sẽ về bên em
                                trong nắng chiều hàng xoan

                       đừng sờn lòng em nhé
                              dù sau những chiến chinh
               biệt ly và xa cách
                     em anh vẫn bình yên

                       em sẽ không sao ngờ
                       ngày vui đến như mơ
                   áo em bay kỷ niệm
                      em tìm lại ngày xưa

                               em vui mừng cuống quít
                             nước mắt dâng tràn mi
                            vì lòng em nguyện ước
                    nên anh đã trở về

                      rồi ngày vui đã tới
                        dù tóc anh tàn phai
                        và tâm hồn chai đá
                             lòng vẫn chưa tàn mơ

                           Trầm Khanh

 

THU VẮNG

IMG_8507

      Ảnh: Lựu Nguyễn

           Ðồi cao vi vút , tiếng thông reo
                 Mây xám buồn giăng tận lưng đèo
           Suối con róc rách luồn khe đá
                Ðàn cá vờn rong , đuôi quẩy theo

                      Màu nắng thu vàng quanh trúc xinh
          Vệt trắng mờ xa tựa khói tình
 Có cô con gái im lìm ngủ
               Mơ thấy người yêu lén hôn mình

                Cành lá thu buồn trong nắng soi
          Một nàng chim nhỏ đậu lẻ loi
           Mỏ lướt hôn mềm đôi cánh rủ
               Mơ ước bao lần , chuyện lứa đôi

          Sơn nữ bên đồi đứng đợi ai ?
                  Nàng thu đội nắng , ngã bóng dài
       Như đã bao lần anh lổi hẹn
             Để nét thu hờn trong mắt nai .

         Lương Đức Trung

Nhớ Hà Tiên

hatien

Tuổi thơ ngây

Capturev

Không cần thiết chiều hôm nay xuống chậm
hay mặt trời còn đó nắng hiu hiu
bọn chúng tôi với những cánh diều
bay ngang dọc trên đồng xanh gọi gió.

Ai biết được chuyện thần tiên tuổi nhỏ
chỉ là vui là yêu thích tự do
chỉ là reo là đùa giởn hát hò
thế giới đó trong tôi còn mãi đó.             

Rồi ao ước bầu trời xanh ngày nọ
được một lần nhìn lại tuổi thơ ngây
ngữa mặt lên cao quên hết đọa đày
chỉ còn lại yêu thương và trẻ dại.

Để một thoáng cánh diều xưa trở lại
đưa tôi về  vùng kỷ niệm vàng son
nơi mà tôi vĩnh viễn mãi còn
tiếng cười đó non non đầy trìu mến.

               Thủy Trang 

Tháng chín

IMG_3324

                Nguồn: Quán Giang Hồ – Trầm Khanh

              Bây giờ ngày tháng chín
                   ngồi suông nhìn mưa ngâu
            mưa rơi trắng mái đầu
    mùa thu về đã lâu

            Ngón tay dài gút mắc
             nên cuộc đời gian nan
               môi ngậm ngùi tan nát
               vuốt mặt mình đau ran

            Rừng đã lắm cây khô
                    tóc xanh rụng thật nhiều
              cuộc tình xưa đã xưa
               bây giờ buồn câm nín

          Bây giờ ta lẫn trốn
                     mộng mơ nhoài cơn đau
             tình yêu thành xa xỉ
                 một mình ru hang sâu

                   Trầm Khanh

 

Đệ Tứ-Trung Học Hà Tiên

Những ngày xưa thân ái,
Xin gởi lại cho nhau.
Những thơ ngây thuở nào,
Xin giữ mãi cho nhau.

Thủy Trang

Trúc Mai

IMG_0717

     Lương Đức Trung

Gọi em nhung nhớ, tình ơi!
Về đâu xa lắc chơi vơi giữa dòng
Rồi em mỏi cánh mùa đông
Cho anh sưởi ấm thân hồng chút thôi!
Áo em mặc đã nhăn rồi
Ðể anh ủi lại mấy lời yêu thương
Chân em cũng bước ngược đường
Tóc phai đã hứng giọt sương cuối cùng
Về đâu gót liễu mịt mùng
Kiếp sau mai trúc , liểu tùng có nhau .
         
            Capture3

Mẹ mãi là hôm nay

                                  Thủy Trang

                           Con yêu mẹ một ngày,
                           mẹ một ngày lận đận.
                           Con yêu mẹ một đời,
                           mẹ một đời gian lao.

                           Mẹ ru con ngọt ngào,
                           ru hết nỗi lòng đau.
                           Gánh hàng trên vai nặng,
                           mẹ về bước lao đao.

                           Như cái cò gánh gạo,
                           mẹ lặn lội đường xa.
                           Lo lắng cho cả nhà,
                           mà giọt mồ hôi sa.

                           Nước mắt mẹ nhạt nhòa,
                           theo dòng đời trôi qua.
                           Từng ngày nuôi con dại,
                           mẹ mệt nhoài hai vai.

                           Mẹ ơi con thương hoài,
                           thương hết một vòng tay.
                           Con ôm choàng mẹ lại,
                           mẹ mãi là hôm nay.

              Capturen

                             

Chuyện tình già

HOA

Ảnh: Lệ Hằng

                                                        Người ta thường kể cho nhau nghe
                                                        chuyện tình yêu tuổi trẻ
                                                        chỉ có em là nói chuyện tình già.
                                                        Bởi tình yêu chưa có dịp nở hoa                                                                                                       đã tàn úa theo tháng ngày nghiệt ngã.
                                                        Anh đi rồi chúng mình xa nhau quá,
                                                        hai phương trời cách biệt ở hai nơi.
                                                        Chuyện ngày xưa xa lắm một góc trời,
                                                        chỉ còn lại cô đơn và trống vắng.
                                                        Em ao ước chiều nay còn chút nắng,
                                                        để ấm lòng trong hoang vắng cô liêu.
                                                        Bởi vì nhau vẫn mơ ước một điều,
                                                        là được sống trong niềm thương nỗi nhớ!    

                                                                              Song Thùy 

Bàn tay nắm

Hôm nay tôi nghỉ ở nhà vì má tôi không được khỏe, chắc có lẻ vì thời tiết của mùa hè nóng quá!

Buổi chiều, sau khi đi làm về, Thanh, đứa em trai út của gia đình chúng tôi, em vội vã hỏi tôi rằng: “Chị ơi, chị có muốn đi xem hát với em không, em vừa tìm được trên online có hai vé rẻ và chỗ ngồi tốt lắm.”

IMG_4457

Tôi trả lời em:  “Má không được khỏe, chắc chị không đi đâu.”
“ Mình đi khoảng vài giờ thì về thôi chị. Bảy giờ mình đi, lúc đó Linh (em dâu của tôi) cũng đi làm về rồi, chị ấy chăm lo cho má cũng được mà, vả lại bây giờ má đã khỏe nhiều rồi, có phải không?. Khoảng 11giờ 30 tối là mình về tới nhà rồi.”  Thanh nói một hơi dài cố gắng thuyết phục tôi cùng đi với em. Nghe em khẩn khoản như vậy, tôi đang do dự không biết có nên đi hay không, thì má tôi lại nói: “Con đi với em cho vui đi, lâu lắm rồi con không đi đâu, ngày thường con đi làm, cuối tuần lại lo dọn dẹp nhà cửa, vườn tược… má không sao đâu, con đừng lo.” Nghe má nói, tôi thật rất cảm đông. Má tôi lúc nào cũng thông cảm và thương yêu tôi vô hạn. Chắc không còn lý do nào để từ chối em được nữa, tôi nói với Thanh: “Ừ, thì đi”. Thanh mừng rở và nói rằng: “ Là chị hứa đó nha, nếu chị đổi ý, mình sẽ mất tiền mua vé đó”. Tôi cười… gật đầu cho em yên lòng. Ngồi vào trong xe tôi hỏi Thanh: “Mình đi xem hát ở đâu hả em?”

– “Hollywood Pantages theater” trên đại lộ Hollywood đó chị. Thanh trả lời. 
Tôi hỏi tiếp:”Vở hát tên gì chứ?”
-“Tới đó rồi chị sẽ biết.” Em làm ra vẻ nghiêm chỉnh.
Tôi cười và nói Bí mật vậy à?” 
– Em muốn chị ngạc nhiên chút thôi! nói xong em cười khúc khích.

Vậy rồi trước mắt tôi cũng hiện ra tên của vở hát mà tôi muốn biết “MISS Saigon”. Tôi reo lên: “MISS Saigon” và đúng như lời em nói, tôi rất ngạc nhiên.

Cách đây hơn mười năm, tôi đã có dịp cùng Thanh đi xem vở nhạc kịch này rồi và tôi đã rất xúc động về cuộc tình chia ly đầy thương đau của cô gái Việt Nam tên Kim và người lính Mỹ tên Chris vào thời kỳ cuối của cuộc chiến 1975. Chris đã trở về Mỹ và Kim còn kẹt lại ở Việt Nam. Kim đã vượt lên trên mọi khó khăn để nuôi lớn đứa con của mình và hy vọng sẽ mang lại cho con một tương lai tốt đẹp ở ngày mai.  Bài hát “ I’d give my life for you”  được viết bởi CLAUDE MICHEL SCHONBERG và ALBERT BOUBLIL  đã được Kim diễn tả thật tuyệt vời trong vở nhạc kịch “MISS Saigon”, dường như đã để lại trọn vẹn ý nghĩa thương yêu và sự hy sinh vĩ đại của người mẹ dành cho con mình một cách thật sâu sắc và cảm động trong lòng khán giả.

Cuối cùng Kim thực sự đã hy sinh cả tính mệnh của mình để cho con có được cuộc sống tươi sáng với người cha ở Mỹ trong cuộc tái hợp cuối cùng với Chris đầy đau thương và nước mắt.

IMG_3224Hôm nay tôi cũng cùng Thanh xem lại vở nhạc kịch bi thương này.
Sau 1 giờ 30 phút trình diễn, màn 1 của vở nhạc kịch đã khép lại. Kế đó là 15 phút nghỉ giải lao dành cho khán giả, đèn trong rạp bật sáng lên. Tôi lấy khăn lau nhanh nước mắt và cùng Thanh bước ra ngoài. Buổi tối trời thật mát, hai chị em tôi rủ nhau đi bộ trên đại lộ Holywood với nhiều ngôi sao có khắc tên các tài tử, ca sĩ, nhạc sĩ…nổi tiếng trên mặt đường.
Mãi mê trò chuyện và ngắm cảnh chung quanh, hai chị em tôi trở vào rạp đã trễ.  

 Thanh nắm chặt lấy tay tôi, hai chị em bước đi trong bóng tối. Màn nhạc kịch thứ hai đã bắt đầu rồi.                                                                                                   

– Nhanh lên đi em, mình trễ rồi!

– Không sao đâu chị!

Em nắm chặt lấy tay tôi, chờ tôi lần từng bước đi thật chậm vì sợ tôi vấp ngã, em sợ lac mất tôi trong bóng tối và tôi phải vất vả đi tìm ghế ngồi một mình…

Tôi cảm nhận được nỗi lo lắng và yêu thương ngọt ngào của em dành cho tôi trong giây phút này qua bàn tay em nắm chặt. Nước mắt tôi chợt muốn rơi …

Màn 2 của vở nhạc kịch “MISS Saigon” từ từ khép lại, nếu tôi vẫn còn khóc vì xúc đông về sự hy sinh vĩ đai của Kim cho đứa con của mình và tiếng gào thét nghẹn ngào, tuyệt vọng của Chris khi biết mình đã vĩnh viễn mất Kim, thì nước mắt của tôi lại còn rơi nhiều hơn để dành riêng cám ơn em của tôi, em đã cho tôi “bàn tay nắm” thật chặt và đầy yêu thương mà tôi sẽ luôn nhớ mãi.

                                                               Thủy Trang