quê hương và niềm nhớ

Trở lại

                                                                     Thủy Trang

IMG_5646

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

   Em thật muốn trở lại,
      những ngày xưa dấu ái.
  Tay nắm chặt bàn tay,
   đi hết đoạn đường dài.

    Em thật không ái ngại,
    phải đối diện chua cay.
      Khi lòng còn chút nắng,
  sưởi ấm lại ngày mai.

      Em cũng không u hoài,
khi tình yêu còn lại,
          Vẫn là nguồn thủy chung,
                trong giây phút tương phùng.

       Em vẫn còn nhớ nhung,
     nơi chốn cũ mịt mùng.
  Tình yêu như còn đó,
       không một chút đắn đo.

Em xin làm con đò,
         đưa tình mình xuôi mái.
     Trên khúc sông còn lại
   tay nắm chặt bàn tay.

 

Thoáng Xuân về.

DSC09283a

                                 Ngọc Ánh

Sau những ngày âm u của mùa đông vừa mưa vừa lạnh, thì buổi sáng cuối tuần vừa qua lại là ngày tuyệt vời với nắng ấm và tình Thầy trò Hoàng Diệu thân thương tại miền Nam California lại có dịp gặp nhau trong hoan ca xum họp để chào đón Năm Mới.
Cũng tại khu đèn hoa lộng lẫy trong một nhà hàng quen thuộc để mọi ngưởi đứng chụp vài tấm hình kỷ niệm cùng nhau, cũng từng gương mặt bạn bè đồng hương Sóc Trăng gặp nhau bắt tay nói cười rôm rả và câu chào quen thuộc ‘ Khỏe không ?’. Ờ khỏe! Vậy mà thấy như thiếu thiếu ai đó, Thầy Xuân không khỏe nên không dự được, định nhân dịp này tổ chức sinh nhật cho Thầy vui bất ngờ, vậy mà giờ chót phải hủy bỏ, không biết tới nay thầy đã ổn chưa, còn Thầy Phan với cái nón nỉ đen và chiếc máy ảnh luôn đeo trước cổ, Thầy Lợi với nụ cười hiền lành và anh Hồ hảo Hiệp nữa, ba người này đột ngột bỏ mọi người mà đi xa, mãi mãi không thèm về họp mặt lần nào nữa. Tham dự lần này chỉ có Thầy Lục, Thầy Đường, thầy Hòe, Thầy Khương, Cô Ngân, Cô Hoàng Anh, Cô Ngọc Nói, Cô Nguyệt Ánh, bàn Thầy Cô còn hai ghế trống Thầy ơi. Dành một phút mặc niệm cho Thầy tôi!
Buổi họp mặt lần này khá đặc biệt với Ban Chấp Hành mới, chị Tân Hội Trưởng Kim Phúc tươi tắn trong tà áo dài lên chúc Tết thầy Cô và bạn bè thân hữu, cũng như cám ơn mọi người đã góp sức cho buổi họp mặt được trọn vẹn niềm vui, các đàn anh Mạnh thường Quân hổ trợ phần quà dành cho tất cả người tham dự, quà riêng cho Thầy Cô và quà để rút thăm trúng thưởng với những giải hấp dẫn mà giá trị được tính bằng … .hột xoàn! đã khiến cuộc vui thêm hào hứng sôi nổi.
Phần văn nghệ ngoài ca sĩ cây nhà lá vườn Hoàng Diệu như Thầy Đường, Thanh Nga, Bé Hai, Thanh Long… BTC còn rủ rê thêm ca sĩ ‘Bolsa hải ngoại’ như Ái Phương, Nhật Huy, Tuyết Minh… .với những ca khúc Xuân rộn ràng khiến mọi người thấy như Tết đã vào nhà, dù còn hai tuần nữa mới tới mùng …
Mừng Xuân đón Tết chỉ là cảm nhận của mọi người khi tờ lịch cuối cùng rơi xuống, hay tính theo âm lịch là hết tháng chạp của năm cũ, niềm vui nếu có chỉ là các em nhỏ thích tung tăng áo mới và được tiền lì xì theo phong tục của ông bà ở Việt Nam.  Riêng những người già xa xứ như chúng ta thì Tết càng thêm nhớ nhà, nhớ quê, nghe gió đông về thổi lao xao ngoài ngõ là thấy bâng khuâng ‘ đón Xuân này chạnh nhớ Xuân xưa’. May mà còn có bạn bè đồng hương tụ tập lại để thấy ấm cúng bên nhau trong buổi họp mặt cuối năm, điểm danh lại xem ai còn ai mất, ở cái tuổi trên dưới 60 -70 đâu phải dễ gì mạnh khỏe bình an để đến với nhau nâng ‘Ly Rượu Mừng’, nên những buổi họp được tổ chức từ trong nước đến ngoài nước của nhóm Thầy trò trường Hoàng Diệu đã là điều đáng khích lệ, làm nguôi ngoai nổi buồn của cái già xồng xộc. Thương mấy ông Thầy còn lại của mình, trước khi chia tay ra về còn hẹn hò nhau sẽ ghé nhà thăm, sẽ giữ liên lạc nhau thường xuyên hơn, sẽ tham dự những chuyến đi chơi xa khi còn có thể… .Ai mà biết được ngày mai phải không? ‘Mỗi mùa Xuân sang Thầy tôi già thêm một tuổi.’.
Nắng Cali chợt ấm hơn trong những cái ôm từ giả, bịn rịn khi tàn tiệc. Lời chúc đủ đầy nhất có lẻ là mình chúc mọi người sang Năm Mới được vui khỏe và bình an. Cầu mong có vậy thôi!

                                                            

 

 

Tôi nhớ Sài gòn

le6

Tôi nhớ Sài gòn,
sau ngày từ biệt quê hương.
Bởi ở đây có những con đường,
tôi lý‎‎nh quýnh sợ mình xa nhau mãi.

Tôi ao ước thời gian xin dừng lại,
cho yêu thương sẽ mãi mãi không già.
Cho cách xa đừng hối hả đi qua,
bước lên vội trái tim tôi rất trẻ.

Tôi yêu lắm những ngày qua rất lẹ,
bạn bè tôi mỗi kẻ một tình người.
Tôi đi rồi cách biệt những ngày vui,
và vĩnh viễn xa rời thời hoa mộng.

Rồi bỗng nhiên lòng bàng hoàng xúc động,
tôi gọi người hay gọi mãi tên tôi.
Sài gòn ơi, cho đến cuối cuộc đời,
tôi xin giữ tình tôi cho bất tận.

                  Thủy Trang

Cơn mưa tầm tả- Nguyễn Thúy Vân

IMG_0656

Nguyễn Thúy Vân

Năm đó (1973), tôi theo học lớp Đệ Nhất ở trường Trung Học Chưởng Binh Lễ – Long Xuyên. Sau hai năm xa nhà ra tỉnh học, tôi rất nhớ nhà, nhớ ba má và các em.  Tôi cũng nhớ mái trường Trung Học Hà Tiên và các bạn bè cùng lớp nhiều lắm, mặc dù ở đây tôi cũng có nhiều bạn học cũ, cùng học với tôi ở trường Tiểu Học-Trung học Tri Tôn-Châu Đốc. Họ là những người bạn rất chân tình, tốt bụng và rất quí mến tôi bên cạnh những bè bạn mới mà tôi đã quen được ở trường Trung Học Chưởng Binh Lễ. Chúng tôi là những người bạn rất hòa đồng, thương mến và giúp đỡ nhau như anh, chị, em trong một gia đình nhỏ. Cho nên những ngày tháng học ở Long Xuyên với tôi rất bình yên và hạnh phúc và tôi còn nhớ mãi cho đến bây giờ. Tôi cũng không quên món sửa đậu nành được bày bán trước rạp hát Minh Hiển. Sao mà ngon quá.  Mỗi khi có lớp học thêm vào buổi tối, không bữa nào mà tôi có thể bỏ qua được một ly sửa đậu nành vừa thơm, vừa nóng đầy hấp dẫn này.

Rồi một ngày, tôi tình cờ gặp lại người bạn học cũ, cùng lớp ở trường Trung Hoc Hà Tiên, Tô Vĩnh Tuấn. Sau những lời chào hỏi qua loa Tuấn hỏi tôi rằng: “Thúy Vân ra đây học rồi, chị có biết không?”
Tôi vui mừng đến sửng sốt: “Vậy sao”, rồi tôi hỏi tiếp:“Bây giờ Vân ở đâu hả Tuấn?”
Anh chàng có biệt danh là “Bốn Mùa”, tên này được chú Điệp, ba của Kim Hoàn đặt cho Tuấn, chú nói “Bốn Mùa” vì mùa nào cũng có Tuấn hết. Tuấn trả lời tôi một cách nhanh nhẫu: “Vân ở nhà chú “A” của cô trong con hẻm đối diện với trường Thoại Ngọc Hầu đó.”
Nói xong là Tuấn phóng xe đi mất, tôi còn chưa kịp hỏi thêm số nhà, tên đường …của nhà chú “A”.
Còn lại một mình, tôi chưa hết bàng hoàng, nhưng sao nghe trong lòng ấm áp chi lạ. Tôi mĩm cười thật tươi và chợt thoáng mơ rằng, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ gặp lại Thúy Vân, một người bạn học cũ rồi.
Và tôi quyết định đi tìm Vân ngay ngày sau đó,  mặc cho lúc đó trời đang mưa…

Tôi mặc áo mưa vào rồi đi tìm Vân.

ScanImage001b

Trang lệ Thủy

Mưa càng lúc càng lớn … mưa tầm tả … Nhưng điều đó đã không ngăn được lòng tôi đang nô nức muốn tìm gặp lại bạn. Chẳng may, chiếc áo mưa của tôi, mới mặc lần đầu thôi là quà  của ba mua cho tôi, sau khi tôi thi đậu bằng Tú Tài phần một, lại làm bằng loại hàng giả, áo trông rất đẹp, rất hợp thời trang nhưng chiếc áo này không che được mưa mà còn làm người tôi ướt sủng.  Nước mưa thấm vào cơ thể của tôi càng lúc càng nhiều, tôi nghe lạnh buốt toàn thân.  Tóc tôi cũng ướt mèm…

Vừa lạnh, vừa run, vừa không biết nhà chú “A” của Vân ở đâu. Tôi đi từ đầu trên cho tới xóm dưới …trong con hẻm đối diện với trường Thoại Ngọc Hầu.  Cứ thấy nhà nào cửa mở và có người đứng bên ngoài là tôi ghé vào hỏi thăm nhà chú “A”.  Một lúc sau, tôi cảm thấy đầu mình nặng buốt, bước chân tôi đi loạng choạng, hai môi của tôi đánh vào nhau nghe lập cập… Dầu vậy, tôi vẫn nhất định không bỏ cuộc, tôi phải tìm gặp và thăm bạn tôi ngày hôm nay. Tôi nghĩ có lẻ Vân mới ra tỉnh học, cô ấy cô đơn và cần bạn bè lắm, nên tôi càng cố gắng  hơn.

Cuối cùng trời cũng không phụ lòng người.  Tôi đã tìm được nhà chú “A” và gặp được Thúy Vân. Tôi rất mừng gặp lại bạn, mặc dù lúc còn học chung lớp, tôi và Vân không thân lắm và cũng không gần gủi nhau nhiều như tôi với Dương Hà, Thanh Tuyên, Ngọc Lê. Nước mắt vui mừng và hạnh phúc của tôi chợt rơi hòa lẫn với những giọt nước mưa còn ướt sủng trên gương mặt mình . Trong tim tôi có tiếng reo: “Tôi đã tìm gặp bạn của tôi rồi.”
Đêm đó về nhà, tôi bị cảm nặng. Sáng hôm sau tôi không đi học được. Nhưng không có gì quan trọng. Quan trọng là tôi đã gặp được bạn của tôi rồi, Thúy Vân ơi!
Nụ cười vẫn nở trọn trên gương mặt héo hon của tôi sau một ngày dầm mưa tầm tả …và nụ cười đó còn ở lại với tôi cho đến bây giờ.

                                                                   Thủy Trang

                               –  chú “A” : Lâu quá tôi không nhớ được tên chú của Vân.    

 

Xuân mong ước

Thủy Trang 

img_5052

Làng chài cửa Phan Rí. Ảnh nguồn: Lựu Nguyễn

 Mấy độ xuân về trên mái tóc,
           nỗi niềm thương nhớ chẳng mờ xa.
     Nghe gió đông sang buồn chi lạ,
   hiu hắt làm sao cảnh nhớ nhà.

         Xuân này thêm nữa mấy xuân qua,
        vẫn nhớ quê hương nắng hiền hòa.
           Tình người mộc mạc như hương lúa,
         danh lợi đâu màng cảnh được thua.

 Còn nhớ xuân xưa cứ đến mùa,
tấp nập đầu làng chợ bán mua.

         Xôn xao khắp chốn mừng xuân mới,
 tiếng hát tiếng cười rộn nơi nơi.

        Giờ cũng cùng chung một bầu trời,
  mà sao cách biệt mấy người ơi!
      Xuân vẫn mong chờ xuân vẫn đợi,
     đón xuân dòng lệ ngập ngừng rơi.

  Tha thiết cầu xin Chúa trên trời,
 thấu hiểu lòng con với Chúa ơi!
   Mùa xuân mong ước mà con đợi,
không phải là xuân cách xa vời.

Bài ca không lời

               Trầm Khanh

IMG_1747

Một ngày ta không nói
bỗng quên mất ngôn từ
một ngày ta quên ăn
một ngày ta quên đói

một ngày ta không nói
một ngày ta âm thầm
một ngày ta nín câm
một ngày ta lặng lẽ

Một ngày ta không nói
chẳng thấy lớn khôn thêm
nên cảm nghiệm riêng mình
nỗi buồn càng chóng lớn

Một ngày ta không nói
bỗng lặng lẽ một đời
tình yêu nào không nói
bài ca nào không lời

Chúc Tết

                         Thủy Trang  

img_0999 (1)Biết chúc gì đây xuân đã sang,
cách biệt quê hương vẫn ngút ngàn.

Tấm thiệp Tân Xuân chưa lần gởi,
đôi lời Cung Chúc chữa đề xong.

 Thôi nhé này đây một tấm lòng,
 gởi anh người viễn xứ chờ mong.
 Một lần vượt biển ta cùng có,
 bao nỗi vui, buồn, lắm đắng cay.

Tôi biết trong tôi những tháng ngày,
nhớ thương ray rứt chẳng hề phai.
Có khi thao thức đêm trở giấc,
nước mắt chợt rơi ướt gối tơi.

Anh hởi đời vui sao cứ khóc,
hạnh phúc nhiều sao lệ cứ rơi.
Thì ra quê mẹ tuy diệu vợi,
vẫn sống trong ta vẫn sống đời.

Chúc anh năm mới lắm niềm vui,
hạnh phúc giàu sang mãi tuyệt vời. 
Cùng nhau ta đón mùa xuân mới, 
có bóng quê xưa vẫn rạng ngời.

Ca ngợi mùa xuân

                Thủy Trang

img_1983

Cho tôi xin đóa mai vàng thật đẹp,
ép vào lòng để ca ngợi mùa xuân.
Một mùa xuân có nắng ấm reo mừng,
có hoa lá tưng bừng khoe sắc thắm.
Có chim én liệng ngang bầu trời thẳm,
có nụ cười đẹp lắm ở nhân gian.

Cho tôi xin những nét đẹp huy hoàng,
trong mắt mẹ trên nụ cười của chị.
Rồi tất cả sẽ trở thành thi vị,
mấy nhọc nhằn rồi cũng sẽ qua đi.
Bàn tay cha mưa nắng có chai lì,
đôi vai  nặng có ghì đời anh lại.
Thì tất cả cũng không gì ái ngại,
khi mùa xuân thân ái đã trở về.

Cho tôi xin những khúc nhạc đê mê,
ca ngợi mãi mùa xuân đầy hứa hẹn.
Ca ngợi mãi những mùa xuân trọn vẹn,
Tạ Chúa Trời tôi kẻ nói AMEN.

Từ biệt Lưu Kim Nhan

                                                     Từ biệt bạn 

                                         

                                Biết tìm đâu ngày xưa bây giờ…

Chỉ trong môt thời gian ngắn ngủi chừng vài tháng thôi, mà cả ba người bạn học cũ cùng lớp, cùng chung mái trường Trung học Hà Tiên xưa với tôi đã vĩnh viễn ra đi, trong đó có Lưu Kim Nhan, người bạn gái duyên dáng, thích nghich ngợm nhưng lại rất dễ thương.

Tuy học cùng lớp với nhau nhưng Kim Nhan, Trần Quý Phụng, Mai Thị Hạt, Trần Thị Phương Nhu lớn hơn tôi về mặt biết “yêu” rất sớm. Trong lúc tôi còn là cô trưởng lớp chỉ biết quậy phá, thì các bạn ấy đã biết yêu và đã có bạn trai rồi. Bạn trai của Nhan có cái tên rất oai phong và dễ sợ lắm, anh tên“Dần”. Anh Dần học trên Nhan ba hay bốn lớp. Bọn chúng tôi hay gọi đùa anh là “Cọp”. Mỗi lần thấy anh đến tìm Nhan là cả nhóm “quậy” chúng tôi hò reo inh ỏi, nhất là Thanh Tuyên, Dương Hà và Ngọc Lê: “Nhan ơi! Cọp đến tìm bạn nè”. Vậy rồi cả nhóm chúng tôi cười ầm lên. Nhan cũng chẳng chịu thua, cô tỉnh queo và còn ùa theo chúng tôi nữa, làm cho anh chàng “Cọp” sợ hải, chạy luôn.

Ngoài câu chuyện tình lý thú đó, Lưu Kim Nhan còn để lại cho chúng tôi một kỷ niệm không thể nào quên được. Tôi còn nhớ, khi lớp chúng tôi có những giờ học vào buổi trưa. Trong lúc cả lớp đang im lìm nghe thầy giảng bài và giọng nói của thầy cứ nhè nhẹ, êm êm… Ôi, sao mà buồn ngủ chi lạ. Chúng tôi đang mơ mơ, màng màng thiu thỉu…ngủ thì văng vẳng bên tai có tiếng đàn “dây thun” do Nhan tự chế, dường như cô lấy vài sợi dây thun cột vào hai cây viết, rồi dùng ngón tay khảy nhẹ vào dây thun như người ta khảy đàn vậy. Tiếng đàn nghe sao mà chói tai kỳ lạ, thêm vào tiếng hát “kinh hoàng” của Lưu Kim Nhan cất lên rằng: “Má ơi con muốn chồng, ba má tính làm sao…” làm cho cả bọn chúng tôi giật mình tỉnh giấc và không sao nhịn cười được. May mắn mà thầy không biết được việc này.

Bây giờ biết tìm đâu tiếng hát ngây ngô, dại khờ của một thời để nhớ hở Nhan. Người nhạc sĩ kiêm ca sỉ đầy sáng tạo, phá phách và dễ thương này đã rời xa sân khấu “học trò” rồi và đã bỏ lại bao nhiêu khán giả “bạn bè”  một đời tiếc nhớ.

Nói lời từ biệt với Nhan sao nước mắt mình rưng rưng. Ôi!  nhớ sao là nhớ người bạn ngày xưa…của tôi.

Thủy Trang

 

Còn có ngày vui

                         Song Thùy

IMG_5123

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

Dù gì thì mình,
vẫn còn có ngày vui.
Bạn tôi ơi,
xin hãy mĩm cười,
đừng để buồn vương vấn mãi không nguôi.
Ngày lại ngày qua rồi,
thời gian chẳng ngừng trôi,
hãy yêu đời, vì đời thoáng qua thôi…

Dù gì thì mình,
vẫn còn có ngày vui.
Xin giữ trong tim những nụ cười,
như hoa mới nở mừng xuân mới,
như tiếng mẹ ru nhớ một đời.
Lau đi dòng lệ, để ngừng rơi, 
quên hết niềm đau, chẳng giận đời.
Bạn ơi, hãy sống như mong đợi,
để thấy ngày vui đẹp tuyệt vời.