quê hương và niềm nhớ

Nửa vầng trăng

      Copy (1) of IMG_2302                                                         Nhớ một lần đi, biệt cố hương,
                                                         nước mắt rơi theo mỗi dặm đường.
                                                         Bàn tay mẹ tiễn trời yêu dấu,
                                                         đôi mắt cha buồn tựa biển sâu.

             Còn đâu câu chuyện thuở ban đầu,
        lời yêu chưa kịp ngỏ cùng nhau.
          Có một nỗi buồn không nói được,
              chỉ trái tim đau – bỗng nghẹn ngào.

            Phút cuối giờ đây bước xuống tàu,
            phó mặc cuộc đời chuyện mai sau.
              Lênh đênh sóng nước trời cao rộng,
            chao đão đời mình giữa bão giông.

    Bao năm cách biệt ở bên lòng,
          tựa như con nước nhớ dòng sông.
              Hởi nửa vầng trăng đang sầu mộng,
        làm sao tìm được nửa chờ mong.

 Thủy Trang

TÍM

IMG_3130

 Ảnh: Lựu Nguyễn

                                                 Chiều tím hoàng hôn ửng sắc vàng
                                                 Có nàng mây tím bước lang thang
                                                 Ngao du khắp cả chân trời tím
                                                 Nhuộm tím hồn hoang phận bẻ bàng

                                                 Trinh trắng hồn em tuổi ngọc ngà
                                                 Tóc cài hoa trắng, dáng kiêu sa
                                                 Da em trắng, không cần ánh sáng
                                                 Gội trắng lòng anh bao xót xa

                                                 Em chiều hôm ấy thắt nơ xanh
                                                 Hai mái đầu xanh, mộng ước lành
                                                 Xanh cả chiều nghiêng làn mây ấm
                                                 Nguyện ước tình xanh, em với anh.

                                                Dòng đời trôi nổi, trắng thay đen
                                                Đôi bóng đầu đen nhạt ánh đèn
                                                Màu tóc đen tuyền xa xưa ấy
                                                Đen thẩm đời mình trong bóng đêm.

                                                           Lương Đức Trung

THẦY TRẦN BÍCH LAN CỦA TÔI

DSCF0333

Anh Võ văn Nhơn (đi đầu) và các bạn học Văn Khoa năm 2007.

Năm 1972, sau khi thi đậu Tú tài Một Ban Toán, do ở Hóc Môn không có trường tư thục nào mở lớp 12 Ban Toán, nên tôi phải xuống Sài Gòn học ở trường Văn học. Trường nằm ở ngã ba Phan Thanh Giản – Vườn Chuối (bây giờ là ngã ba Điện Biên Phủ – Vườn Chuối, hiện là cơ quan thường trú tại TP. Hồ Chí Minh của báo Giáo dục và Thời đại), đặc biệt chỉ dạy lớp 12, do cô Trịnh Thúy Nga, vợ của nhà thơ Nguyên Sa, làm hiệu trưởng. Trường rất nổi tiếng do có nhiều giáo sư tên tuổi và tỉ lệ học sinh đậu tú tài rất cao. Trước cổng trường có một cái bảng lớn ghi tên một cách trang trọng những học sinh đậu tú tài năm trước. Vào hè năm 1973, tên tôi cũng đã được ghi trên cái bảng đó. Lúc đó hàng ngày tôi phải thức dậy từ lúc 4g sáng, ngủ gà ngủ gật trên chuyến xe đò Hóc Môn – Sài Gòn để đi học, trưa lại đón xe về.

Gần 50 năm đã trôi qua, hình ảnh các giáo sư ở trường Văn học hầu hết đã phai mờ trong trí nhớ mòn mỏi của tôi, riêng hình ảnh thầy Trần Bích Lan thì hầu như vẫn còn nguyên vẹn. Một phần do tên tuổi của thầy, phần lớn là do phong cách giảng dạy rất ấn tượng của thầy. Thầy dạy môn Đạo đức học cho lớp chúng tôi và đã xuất hiện với hình ảnh rất bất ngờ trong buổi lên lớp đầu tiên. Trong khi các giáo sư khác ăn mặc rất chỉnh tề, áo bỏ trong quần nghiêm túc thì thầy với dáng vẻ mập mạp lại áo bỏ ngoài quần, chân mang dép, đầu đội mũ phớt đi vào lớp. Nhìn dáng vẻ xuề xòa của thầy, có bạn bảo tưởng là ông xích lô nào đó đi nhầm vào lớp.
Nhưng ngay trong buổi học đầu tiên, thầy đã cuốn hút chúng tôi với phong cách giảng dạy rành mạch, hóm hỉnh. Thỉnh thoảng thầy lại vẻ những hình minh họa vui vui, nhờ đó những bài giảng về triết học khô khan trở nên rất dễ hiểu. Thầy cũng hay nói đùa về cái tên rất phụ nữ của thầy, bảo là đã gặp rất nhiều rắc rối vì cái tên đó.
Triết, con trai thầy, cũng học cùng khóa với chúng tôi. Lớp chúng tôi là Ban Toán, hầu hết là con trai, quậy phá rất dữ, có lúc còn lấy đồ vật chọi vào những người Đại Hàn ở chung cư bên hông trường, đơn giản vì nghĩ đó là ngoại bang, là những người đem chiến tranh đến đất nước của chúng tôi.
Từ chỗ mến mộ phong cách giảng dạy của thầy, tôi yêu cả thơ văn của thầy với bút danh Nguyên Sa. Tuổi mới lớn nên thời đó tôi rất yêu các câu thơ trong Tuổi mười ba như: “Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám, Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba. Tôi phải van lơn, ngoan nhé đừng ngờ”, hoặc “Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc, Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường. Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương, Tôi thay mực cho vừa màu áo tím…”. Rồi những câu thơ trong bài Áo lụa Hà Đông hầu như đã thành cổ điển: “Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát, Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”.
Cô hiệu trưởng Trịnh Thúy Nga xinh đẹp của chúng tôi, khác với phong cách xuề xòa của thầy, luôn chỉn chu, tươi tắn trong những bộ áo dài rất đẹp, vì vậy mà chúng tôi cứ tò mò khi thấy thầy viết “Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm, Như con mèo ngái ngủ trên tay anh. Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình, Để anh giận sao chả là nước biển”.
Sau khi đậu Tú tài Hai Ban Toán vào năm 1973, tôi ghi danh học Ban Toán Lý Hóa ở trường Đại học Khoa học Sài Gòn. Nhưng tôi cũng yêu triết học, bắt đầu từ việc yêu quý thầy Trần Bích Lan và thầy Trần Thái Đỉnh, giáo sư Pháp văn lớp 11 của tôi ở trường Thánh Liêm, Hóc Môn và là giáo sư Ban Triết học Tây phương của Đại học Văn Khoa Sài Gòn, nên tôi quyết định ghi danh học Ban Triết học Tây Phương ở trường Đại học Văn Khoa Sài Gòn, trở thành một anh sinh viên Ban Triết, nơi những sinh viên thường khá lập dị, bên cạnh những thầy tu Phật giáo, những chủng sinh Công giáo nghiêm nghị. Từ đó tôi bắt đầu đọc nhiều sách của thầy Trần Bích Lan hơn, như Vài ngày làm việc ở Chung Sự Vụ, Quan điểm văn nghệ và triết học, Một bông hồng cho văn nghệ, Descartes nhìn từ Phương Đông, Một mình một ngựa. Cả chuyện thầy bút chiến với Phạm Công Thiện tôi cũng chăm chú theo dõi.
Sau khi vào đại học, tôi còn gặp thầy một vài lần, như lần thầy đến nói chuyện về thơ ở Đại học Văn Khoa, tôi còn nhớ hôm đó thầy đã bình bài Ngậm ngùi của Huy Cận với nhiều phát hiện rất thú vị.
Sau ngày 30.4.1975, do Đại học Văn Khoa lúc đó chưa có Khoa Triết nên tôi chuyển sang học Khoa Văn. Từ giã triết học với những Kant, Nietzche, Lão Tử, Trang Tử, tôi và các bạn bè Ban Triết đi học văn cùng với sinh viên Nhân văn, Tâm lý, Báo chí… của các đại học khác. Ngẫm lại cuộc đời mình là do lịch sử đưa đẩy, nhưng trong đó có một phần là do thầy Trần Bích Lan yêu quý của tôi.

                                                           Võ Văn Nhơn

tình nghèo

Nhìn hoa anh đào đẹp quá, tôi chợt nhớ đến những mối tình nghèo cũng đẹp như hoa và dễ thương vô cùng.

                               Bánh xe đạp quay vòng,
                               đưa mình xa phố đông.
                               Cơn gió chiều lồng lộng,
                               tình nghèo bỗng mênh mông…

                                           Thủy Trang

IMG_2828

Hoa anh đào, ảnh Lệ Hằng

tưởng mình còn xuân

IMG_2795

Hoa anh đào ở Washington DC, ảnh Lệ Hằng

               Soi gương thấy nỗi buồn nhăn nhúm
               mới biết rằng xuân muộn bao giờ
               cứ tưởng cuộc đời là hoa bướm
               nên ta làm thơ và mơ

               Vui làm thơ buồn cũng làm thơ
               từ xuân sang hạ đến già khờ
               nhìn đâu cũng thấy tình say đắm
               với rạt rào rung cảm mộng mơ

              Những mắt môi đã tươi cười dối gạt
              hồn ngây thơ ta sa ngã khóc cười
              khi nhìn lại đã bao thời ngây dại
              nay còn đâu tuổi trẻ si mê

              Đời thì vẫn xôn xao đùa cợt
              trên già nua khờ khạo ngây ngô
              tìm đâu thấy trường sanh bất tử
              cuộc đời này ngắn ngủi thế ư

                      Trầm Khanh

Ngày ấy em về

IMG_7032

Bình minh Pacific Coast Highway

                     Ngày ấy, em về trong thiết tha
                     Cỏ hoa cùng bướm, gió la đà
                     Có mai vàng ấm vui xuân mộng
                     Bên tiếng anh đàn, muôn khúc ca

                    Ngày ấy, em về trong nắng say
                    Vầng trăng vừa nở giữa ban ngày
                    Có em sưởi ấm tình xuân mới
                    Có bóng uyên ương, mộng chất đầy

                   Ngày ấy, em về theo gió thu
                   Bình minh, tan vở áng mây mù
                   Có đôi bươm bướm kề nhau ấm
                   Có mưa nho nhỏ, đợi bóng dù

                  Ngày ấy, em về giữa mênh mông
                  Mê say luân vũ dưới hạ hồng
                  Gót em vui bước tình phơi phới
                  Như má em hồng trong nắng trong.

                               Lương Đức Trung

Quê tôi

IMG_0941

Bưởi nhà anh chị Lắm

              Quê tôi có trái cây ngon,
              có đàn chim hót véo von quanh vườn.
              Có câu hò thật dễ thương,
              có làn nắng ấm tô hường má xinh.
              Nhớ sao là nhớ quê mình,
              láng giềng thân thiết chân tình biết bao.
              Nhà tôi không có cổng rào,
              cô dì chú bác đón chào ghé thăm.
              Những đêm trăng sáng ngày rằm,
              mẹ ngồi soi bóng thì thầm bên cha.
              Còn đâu cái thuở ngọc ngà,
              có chăng ký‎ ức hay là chiêm bao.

                              Song Thùy

Mùa xuân chẳng tàn phai

IMG_2188

Hoa đào nhà anh chị Mạnh Nguyễn.

               Lâu lắm tôi về thăm nhà Chúa,
               nghe lại lời kinh tiếng nhạc xưa.
               Vị Mục Sư cũ già hơn trước,
               giọng nói buồn vương buổi xế chiều.
               Trong tôi lắng đọng nỗi buồn thiu,
               thoáng chốc mà sao như rất nhiều.
               Chưa chợt hiểu ra thì đã mất,
               chưa hay mình trẻ đã hóa già.
               Phải chăng đời là những xót xa,
               chưa khóc mà sao lệ đã nhòa.
               Thì ra cuộc sống là như vậy,
               phút chốc rồi tan theo áng mây.
               Cho nên tôi hiểu phút giây này,
               quý giá làm sao giữa trần ai.
               Một chút lòng tôi trong ơn Chúa,
               để giữa ngày mai tay trắng tay.
               Tôi vẫn an bình còn giữ được,
               mùa xuân trong chúa chẳng tàn phai.

                                Thủy Trang

Có khi nào anh nói

                              Lương Đức Trung

IMG_5699

Ảnh: Lựu Nguyễn

                 Ngày xưa anh thường nói:
                 (Mắt nhìn vào khoãng không)
                “Chuyện mình, xa tầm với,
                 Như giọt buồn cuối đông.”

                 Bao nhiêu lần anh hỏi:
                “Em có nghĩ gì không?”
                 Khi mộng tàn trên gối,
                 Phai theo dấu ngựa hồng.

                 Làm sao anh dám nói:
               “Ta sẽ là của nhau”
                (Dù một lần gian dối)
                Để nghìn thu lệ trào.

                 Lổi lầm?, riêng anh mang
                 Khi tình thư trái ngang
                Ôm niềm yêu bé nhỏ
                Trong nỗi đau muộn màng.

                Hình như anh cũng biết
                Lệ sầu, em đơn côi
                Bao canh dài tha thiết
                Tình ơi ! Cay đắng môi

                Đò xưa ngưng bến đổ
                Neo trên giòng Tương giang
                Nắng chiều rơi trên phố
                Bao khách buồn, lang thang

                Dòng đời lặng lẽ trôi
                Buồn theo sóng chơi vơi
                Bao năm dài lặng lẽ
                sầu đau đến muôn đời .

 

 

 

 

Ú tim

IMG_2216

Lồng đèn ở nhà anh chị Mạnh Nguyễn

       Em ơi ta nhớ em rồi
       xin em mau đến kẻo trời cô đơn
       hãy về theo lối tim mòn
       trên bờ môi thắm trong hồn ngủ yên
       nghìn năm ta mãi kiếm tìm
       đầu mày cuối mắt con tim ngọt ngào
       em ơi, em ở phương nào
       đầu xuân cuối hạ ta nào thấy đâu
       cuộc vui cho cả đời đầu
       lỡ mất em biết bao giờ nguôi xa
       em ơi, vườn lắm nhiều ma
       hồn xưa bóng quế trăng tà lạnh rơi
       tìm em thôi khổ lắm rồi
       hứa đi em chỉ lần này thôi nhe

            Trầm Khanh