Chiếc lá bay

        Thủy Trang

IMG_0881

Trời đất dường như đã vào thu,
không biết quê tôi có lá vàng.
Nhẹ rơi từng chiếc, rơi từng chiếc…
lất phất bên đường vướng gót chân.

Từ độ xa nhau thu mấy bận,
đâu còn áo trắng buổi ngây thơ.
Tan trường vội nhặt từng chiếc lá,
ép nhẹ vào lòng thương nhớ ai.

Con đường hôm nay bỗng trở dài,
cho buồn nằng nặng, mắt cay cay.
Lạ quá tôi nào đâu muốn khóc,
mà sao nước mắt cứ rơi hoài.

Đâu biết cuộc đời lắm đổi thay,
nên dấu trong tim tiếng thở dài.
Mùa thu còn đó còn mãi đó,
tôi nhớ nghìn năm chiếc lá bay.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: