Biển và đợi chờ

                            Thủy Trang

bien

Em như từng cơn sóng nhỏ,
vỗ nhẹ vào bờ vào triền đá chơ vơ.
Anh có nghe lời biển dại khờ,
như em nói muôn đời em vẫn đợi.

Anh ở đó phương trời xa diệu vợi,
em bên này ngút mắt vẫn ngàn khơi.
Tìm về nhau xa quá một gốc trời,
mà biển vẫn lặng câm lời tình tự.

Em muốn nói ôi, muôn vàn tâm sự,
mà sóng xô sao cứ mãi vô tình.
Để thời gian tóc trắng buổi bình minh,
và cô độc tuổi đời chiều xế bóng.

Trong lặng thinh như có lời vang vọng,
tự trái tim của những kẻ chờ mong.
Biển vẫn sâu thăm thẳm tựa đôi lòng,
cho thệ ước bỗng thở dài não nuột.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: