Một thoáng quê hương

Vài nét về tác giả

Tôi có người bạn rất thân, rất hiền và dễ thương. Cô có cái tên cũng rất dễ thương, Thu Cúc. Chúng tôi quen nhau từ thuở học Tiểu học và thân nhau cho đến bây giờ. Ba má tôi buôn bán phương xa trên chiếc ghe nhỏ rày đây mai đó, nên tôi  ở trọ nhà Cúc để đi học. Vì thế tình bạn chúng tôi càng gắn bó hơn. Còn anh Trầm Khanh lại là người bạn đời của Thu Cúc. Từ đó tôi được quen biết anh. Anh Trầm Khanh làm thơ rất hay, anh cũng đã ấn bản nhiều tập thơ rất có giá trị.  Xin mời các bạn thưởng thức bài thơ đầu tiên của anh “Một thoáng quê hương ” với  “quê hương và niềm nhớ”. Xin cám ơn anh, Trầm Khanh. (Thủy Trang)                         

IMG_0682

tháng tư mặt trời lên nhật thực
em về tóc xõa bến trầm luân
từng dòng sông mưa về cuối phố
biển tràn nước mắt mặn phù sa

ngày mưa qua rừng em đứng đợi
người tìm về thăm chốn ăn năn
kỷ niệm xa đi chiều trốn nắng
sầu lê thê lăng lắc ngàn năm

mây trời quê cuồng phong bão tố
rừng không còn xanh biển không bình yên
bao nỗi nhớ gọi thầm qua biển
chiêu hồn tàn thủy mộ lênh đênh

mấy thập niên quê nhà vẫn thế
chiều khói mây biển trắng xây thành
biết làm sao sau khi về cát bụi
rồi nỗi sầu như mộ đá ngàn năm

mùa tháng tư trời còn lạnh gió
vẫn mơ về chốn cũ ngày xưa
lần lửa mãi ngày qua tháng lại
bước chân trầm ngày tháng quắc queo

                Trầm Khanh

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: