Màu nắng xưa phai trong mắt người

    Trầm Khanh

DSCF0324còn nhớ dáng em xưa gầy
dòng mắt xanh như mây trời
khúc hát vô tư ngày đó
tháng ngày ngủ nhoài trên vai

đôi mắt chiều: khung cửa sổ
mở ra địa đàng mê say
bước chân ngập ngừng ngoan đạo
lòng bỗng ưu phiền ngất ngây

đời biết bao giờ có yên vui
lòng đó biết bao giờ êm nguôi
rồi chết đi bao ngày xanh tươi
lá úa rơi trên từng ngày phai

màu mắt san hô biển nhạt nhòa
khúc chiều phố cũ đàn xanh xao
phượng hồng xưa nở trời tâm niệm
nắng nhạt màu rêu bảo tố qua

trầm lắng phiêu du ngàn kiếp chim
long lanh niềm dấu yêu ưu phiền
cơn mưa hồng một đời sa ngã
cuồng đắm trong hồn nghe lãng quên

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: