Hoang vu kỷ niệm

 Trầm Khanh             

đã nghe vang vào mùa lá me bay                                  
đường thành nội mòn chân người (ngựa) Thượng tứ
và mắt nâu, nắng hạ buồn liêu trai                                       IMG_1145
áo tà huy, du mục tháng ngày dài

đã quen thân những nấm mồ hoang xây
đã nghe âm thầm tiếng đất gọi về
ôi quê hương nối liền bao lục địa
mạch đất thiêng dâng kín trọn tình người

xin nằm xuống đây_ một đời mệt mỏi
một đời đi, quên hết cả lối về
lần đốt tay gọi tên từng kỷ niệm
nhạc trầm cello về tận cuối trời

rồi đời cũng qua, rồi người cũng đi
còn lại nơi đây chỉ một mình tôi
một ngàn năm sau_bóng tối vây quanh đồi
dáng người thân yêu_xa tận cuối trời

cơn mưa chiều với những giọt nước mắt

nước mắt của em (và của anh) nhỏ xuống vũng đầy

trời buồn chia xa những hạt lệ ngâu
rơi vào mênh mông cuộc đời quạnh vắng
và lòng anh là sa mạc hoang vu
và hồn em là biển cả sương mù

quê hương ngan ngát mây trôi
bóng em về cuối chân trời mù sương

           

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: