Cô bạn nhỏ

                        Ngọc Ánh

IMG_0973Chúng tôi chơi thân với nhau từ hồi còn nhảy cò cò ở sân trường Nữ tỉnh lỵ. Nhà nhỏ Dung trên đường xuống đầu voi, căn biệt thự xưa cất từ thời Tây với dãy lan can có mấy cây cột to đùng uy nghiêm cổ kính, bên trong bày trí tủ đứng, bàn thờ, ghế đôn… toàn bằng gổ đen mun sang trọng mà tôi đã từng được lên nhà trên, sờ tay vào mấy hoa văn chạm trổ tinh xảo để ao ước vẩn vơ… Nhà tôi nghèo sống trong xóm lao động, ba tôi hớt tóc, má bán hàng rong, tuổi thơ tôi êm đềm không mộng mị nên chúng tôi cũng không có rào cản giàu nghèo phân cách, hai đứa cứ sáng chiều có nhau, mỗi lần tan học, chúng tôi băng qua đường quốc lộ, hướng về dinh tỉnh trưởng, ở đó có gốc cây đa sừng sửng như ông khổng lồ, với tán lá rậm rạp, vươn cánh tay kỳ quái có những rể phụ lòa xòa bí ẩn mà tụi nhỏ chúng tôi lấm lét sợ hãi chạy thụt mạng như ma đuổi mỗi lần ngang qua… Tôi đưa nhỏ Dung về, lần nào má nó cũng bắt ở lại ăn cơm, và lần nào tôi cũng ăn ngon lành không khách sáo (cơm nhà giàu bao giờ cũng ngon!). Dung là con cưng của một gia đình chắc cũng thuộc hàng danh gia vọng tộc một thời ở quê tôi, nhà đó của bà Cố nó, Bà mất để lại Bà Nội nó ở, ngôi nhà quá rộng lớn nên có nhiều thế hệ ở chung. Dung có đôi mắt to tròn, mái tóc bum bê, nụ cười răng khểnh và làn da mỏng thấy cả những chỉ máu li ti trên má… Đó là tất cả những gì mà tôi nhớ về cô bạn nhỏ một thời tiểu học. Rồi tôi chuyển nhà đi Vĩnh Long, mất một năm tiếp liên vì rớt đệ thất, khi tôi trở lại Sóc Trăng để chuyển vào trường Hoàng Diệu thì tôi quên béng đi cô bạn nhỏ ngày xưa khi chung quanh có nhiều bạn mới, học khác lớp còn không chơi chung, huống hồ Dung bây giờ học trên tôi một lớp, tôi học buổi sáng và Dung học buổi chiều… Dĩ nhiên là không đứa nào thoáng gặp lại nhau ở sân trường để mà nhắc chuyện hồi đó, Dung học đến lớp 9 thì đã rời trường lên SàiGòn mất hút từ dạo ấy… 
Biền biệt mấy mươi năm bóng chim tăm cá, tình cờ tôi đọc một cái mail của bạn bè trên mạng tìm thấy Châu Ngọc Dung (Hoàng Diệu 67-70)… Cái họ Châu ngờ ngợ trong trí nhớ, tôi hỏi chị BạchTuyết (bạn cùng lớp với Dung) ‘có phải Dung ở đường đầu voi, có phải Dung trong ngôi nhà cổ, có phải Dung má lúm đồng tiền… .’ Đúng rồi, nó đó… Chị Tuyết xác nhận thông tin, tôi vội vả gởi email riêng cho cô bạn một thời nhỏ xíu, một cú phone xuyên lục địa và hai đứa nhận ra nhau vui mừng tíu tít, cái giọng ‘xời ơi… nói nghe nè, biết hôn… ’ vừa thân tình vừa đậm nét miền Tây của nhỏ Dung làm tôi cũng nôn nao muốn bay về gặp để xem má lúm đồng tiền đó bây giờ ra sao.

Ngày họp mặt Hoàng Diệu, nhỏ bận việc không tham dự, biểu thằng con đi cho biết bạn bè của mẹ nó, Quyên kéo tay nó đến chào mấy dì, tôi nhìn nụ cười lúm đồng tiền của nó sao mà giống Dung quá, nhỏ réo trong đ/t ‘bữa nào rảnh NA chạy ra nhà mình nhe, ra đây ngắm biển và ăn tôm cá tươi rói… .nhưng nói trước là ngủ hơi bụi đó’. Dĩ nhiên là tôi không từ chối lời đề nghị nầy , như ngày xưa tôi đã không từ chối bữa cơm ở nhà Dung sau buổi tan trường… Thu xếp mọi việc xong, tôi rủ Bạch Tuyết ra Long Hải thăm Dung, ai dè chị còn nôn nóng hơn tôi nữa khi vội vả ra gặp lại cô bạn thiếu thời ngay sau khi dứt cuộc họp trường ‘thấy thương lắm NA ơi, nó mỏng te như tờ giấy’(nguyên văn), sơ yếu lý lịch được trích ngang khi nghe nhỏ tỉ tê trong phone. Có chồng, một con trai 26 tuổi, đã nghĩ hưu, hiện là giáo viên Anh Văn tại nhà, tài sản duy nhứt : một căn nhà nhỏ sát bờ biển, hiện đương nằm trong diện qui hoạch, đền bồi rẻ mạt nên nhỏ uất ức trấn thủ lưu đồn cầm cự, không bà con không thân thế, cô giáo thương lũ học trò nghèo vừa quê, vừa dốt không nở dứt áo ra đi, áp lực tâm lý khiến nhỏ suy sụp và … còm nhom mỏng te là vậy.

IMG_1246

Con đường xa hơn tôi tưởng, từ Bà Rịa đi taxi (chỉ có chuyến vô mà không có chuyến ra), băng qua cánh đồng vắng, băng qua ruộng muối, băng qua những khu dân cư thưa thớt, Lộc An trước đây là vùng Kinh Tế Mới, không hiểu sao cô bạn nhỏ của tôi lại chọn nơi heo hút nầy để nghĩ hưu… Ngôi nhà khang trang với giàn bông giấy màu hồng tươi rực rở trong sân và hai cây sứ trổ hoa trắng muốt như là cái móc để khách nhận diện từ xa. Hai đứa tôi ôm nhau mừng vui thân thiết như chưa hề có mấy mươi năm ngăn cách trước đó, quả đúng như chị Bạch Tuyết nói, Dung mỏng te trong dáng cao gầy, mái tóc ngắn nhuộm màu vàng của nắng biển, vẫn còn nụ cười răng khểnh nhưng hình như mất tiêu má lúm đồng tiền trên gương mặt không còn tròn như thời thiếu nữ…
Nhìn cô bạn lăng xăng trong cái bếp nhỏ xíu, chắc lâu lắm mới có dịp trổ tài nên khá loay hoay bận rộn, khác với cuộc sống bình lặng thường ngày của chủ nhân vốn ăn uống đơn giản, bàn ăn, phòng ngủ phòng tắm, mọi bày trí trong nhà đều được sắp xếp chu đáo để đón khách bằng tấm lòng quý mến, lẳng hoa sứ trong phòng ngát hương, mấy bông giấy xếp tên vợ chồng tôi trên tấm drap trãi giường thiệt lãng mạn và đầy ấn tượng, tôi chợt nao lòng khi biết bạn mình đương sống rất cô đơn ở đây, thằng con đi làm xa, ông chồng thì mất biệt… Chỉ có mấy tấm hình treo trên tường là ấm cúng, hình Dung và đám học trò nhỏ, hình Dung và con lúc mặc áo tốt nghiệp, hình Dung và ngôi nhà bông giấy đỏ bây giờ, hình Dung với gương mặt hồn nhiên bên ngôi nhà cổ năm 17 tuổi… ‘Ru đời chỉ còn mẹ với con (TCS)’. Nhìn bạn và nhìn mình, thấy mình may mắn biết bao nhiêu, tôi phải cám ơn Trời đã cho tôi có hạnh phúc cuối đời bên gia đình êm ấm.
Chúng tôi có một ngày dạo chơi trên biển, một đêm để nói chuyện tâm tình, thời gian không thể phủ hết những câu chuyện của chúng tôi, nhắc lại quá khứ, kể lể những buồn vui trong đoạn đời đầy nghiệt ngã… Đằng sau cái mỏng te ấy là một sức mạnh phi thường, Dung mạnh mẻ hơn tôi tưởng, bạn đã đứng lên bằng đôi chân của chính mình, hơn hai mươi năm sống một mình, đi cày nuôi con, bây giờ thằng bé trưởng thành, Dung nghĩ mình đã thong thả, nhưng… cái nhà lại làm cô nàng bận tâm lo lắng, sau khi giải tỏa mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì với số tiền đền bù ít ỏi trong thời buổi nầy , bạn bộc bạch rất chân tình ‘Dung thích ở lại đây với đám học trò nhỏ của mình, tụi nó nghèo mà ham học, Dung muốn cho tụi nó chút chữ để dành, Dung sống đơn giản quen rồi, Dung thích biển và tình người chơn chất nơi này. Vậy mà.’ Giọng bạn buồn hiu làm tôi xót ruột, ước gì tôi có thể chia sẽ cho bạn được cái mà bạn cần, ước gì tụi mình có một bà tiên như trong truyện cổ tích để Dung ước gì… Tôi choàng qua đôi vai gầy guộc nhỏ của Dung mà thương bạn vô cùng ‘Đừng lo, tụi mình hết ‘tam tai’ thì hậu vận sẽ tươi sáng, số Dung luôn may mắn vào phút 89 mà lo gì, hiền ngoan như nhỏ thì trời nào bắt khổ mãi sao, yên chí đi nhỏ ơi!’
Chỉ có chuyến xe duy nhứt về thành phố lúc 5g30 sáng, chúng tôi chia tay trong bịn rịn, Dung đứng nhìn theo, chiếc bóng lẻ loi hắt dài ra đường, tôi vẫy tay Dung và muốn kêu lên, ‘hãy vào nhà và đóng chặt cửa nhanh đi’. Hình dung cô bạn sẽ loay hoay với mấy cái ổ khóa trong nhà ngoài ngỏ, cửa trước cửa sau, cửa sắt cửa gỗ, phòng thủ như một pháo đài kiên cố để ngăn kẻ xấu, kẻ gian. Hình dung căn nhà nhỏ ven biển và cô giáo ở một mình, tự dưng tôi lo sợ vu vơ giữa biển đời sóng dữ. Cầu mong cho bạn tôi có cuộc sống bình yên, có một ngày mai thanh thản.
Ôi, cô bạn nhỏ thời nào. Sao mà thương quá chừng chừng…

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: