NHỚ ANH

Nhà thơ Đông Hồ tên khai sinh là Lâm Tấn Phác, sinh ngày 16 tháng 2 năm Bính Ngọ, nhằm ngày 10.03.1906 tại làng Mỹ Đức, tỉnh Hà Tiên (nay thuộc thị xã Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang) (theo anh Võ Văn Nhơn).

Và vào ngày 25.03.1969 (tức ngày mồng 8 tháng 2 năm Kỷ Dậu), trên một giảng đường ở lầu hai lộng gió của Đại học Văn Khoa Sài Gòn, Đông Hồ đã bất ngờ ngã xuống trong vòng tay của những sinh viên rất mực yêu mến mình lúc đang ngâm dở dang bài thơ Trưng nữ vương của nữ sĩ Ngân Giang. Ông được các sinh viên đưa vào bệnh viện, ông mất ngay ngày hôm đó, hưởng thọ 63 tuổi. (theo anh Võ Văn Nhơn).           

Sự nghiệp của Đông Hồ là sự nghiệp của một người yêu tha thiết tiếng mẹ. Dù là dạy học hay làm báo, dù làm thơ hay là khảo cứu, ông đều có ý thức là mình đang  xây dựng tương lai cho “tiếng Việt huy hoàng”. Vượt trên vị trí một nhà thơ, nhà giáo, nhà báo bình thường, Đông Hồ thật sự là một nhà văn hóa của dân tộc. (theo anh Võ Văn Nhơn).

Nhớ tiếc và biết ơn sự nghiệp xây dựng tương lai cho “tiếng việt huy hoàng” của một nhà thơ, nhà báo, nhà khảo cứu Đông Hồ. Xin các bạn hãy lắng lòng theo dõi những cảm xúc, những thương yêu với những dòng lệ tuông rơi qua một số bài thơ của các thi hữu thời bấy giờ, khi được biết thi sĩ Đông Hồ đã vĩnh viễn rời xa họ, rời xa thế gian này.

Trước hết chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài thơ “NHỚ ANH” của nữ sĩ Mộng Tuyết, người bạn đời và cũng là người bạn thơ của thi sĩ Đông Hồ qua công trình nghiên cứu và soạn thảo của anh Võ Văn Nhơn. (Thủy Trang).

 NHỚ ANH 

IMG_0918

ĐÔNG HỒ

Còn anh em chẳng làm thơ
Có anh là sống giấc mơ tuyệt trần
Yêu anh tự kiếp tiền thân
Gặp anh biết được có gần kiếp sau.

Tương tư nở đóa mộng đầu
Tuyết sương mong họa trọn câu ân tình
Bây giờ bóng đã xa hình
Bồng lai hạc lánh ngoài vành nước mây.

Biết từ tấm bé thơ ngây
Tuổi xuân chưa hé nụ gầy đào thơ
Làm con chim nhỏ học trò
Học anh những tiếng líu lo chân truyền.

Biết nhau chẳng thệ chẳng nguyền
Nặng lời vàng đá thắm duyên tơ hồng
Dâng anh cả một tấm lòng
Như làn sóng gợi bềnh bồng hồn nhiên.

Ngày ngày dưới mái thư hiên
Ngòi son ngọn thỏ dấu khuyên điểm vần
Học chơi mà chẳng chuyên cần
Quyển vàng chữ ngọc dần dần nên ưa.

Sách hồng lật ngỏ trang thơ
Bâng khuâng gió sớm thẩn thờ trăng khuya
Học trường thì học nhân chia
Học anh thì học niêm kia luật này.

Là anh mà cũng là thầy
Mến anh mà cũng kính thầy dám sai
Mến anh như một anh trai
Quý anh là một thiên tài văn chương.

     Mộng Tuyết thất tiểu muội

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: