Chuyện bây giờ mới kể

IMG_5062

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

Cuối năm lớp 9 tôi  bắt đầu biết mộng mơ ngoài cửa lớp, thích đọc thơ tình, nghe nhạc buồn, yêu màu tím, thích đi lang thang đường Giao Hạ sau giờ tan học, thích uống sâm bổ lượng dưới chân cầu Bon buổi trưa,  thích ngồi cà phê quán Trang buổi tối… .Nói chung cái thời vàng son con gái thì thích đủ thứ mà không biết chắc mình thích nhứt cái gì!
Tình cờ đọc bài thơ ‘ Pleiku có gì lạ’ của anh chàng lính nào đó đóng quân trên phố núi heo hút, ‘ Nếu em hỏi Pleiku có gì lạ, anh kể em nghe những buổi chiều vàng, mà nhiều đêm anh nằm chờ trời sáng, để nhìn mặt trời trên đỉnh sương tan… .hai ngón tay vàng khè cay đắng, anh uống cà phê như uống cô đơn’ . Thời chinh chiến đánh nhau ì xèo, sống chết không biết  lúc nào nên cô nữ sinh dễ mũi lòng trước nỗi buồn nhè nhẹ của chàng lính trẻ, thế là tôi viết thư làm quen với mấy dòng theo kiểu tìm bạn bốn phương đẹp xấu tùy người đối diện dù biết mình có chiều cao khiêm tốn, thân hình hơi bé bự, và nụ cười răng thỏ.
Thư qua thư lại đâu cả năm trời, thật tình tôi cũng không biết gì để tám ngoài chuyện trời trăng mây nước, .’. hôm nay bé đi học, sáng sớm trời mờ mờ sương, bé đi ngang qua con đường Giao Hạ thấy hoa bằng lăng nở tím, bé chợt nhớ anh .’ chời ơi cải lương hết biết!! Nhưng anh chàng thì rất chân tình, thư nào cũng dài mười mấy trang giấy học trò kể lể nỗi niềm tâm sự của lính nơi tiền đồn xa xôi, và dĩ nhiên là luôn kèm theo đôi vần thơ làm tim tôi nhúc nhích ‘ Em có về qua con đường Giao Hạ, ngắt dùm anh đôi cánh lá me xanh, viết yêu thương trãi đầy trên trang lá… Không biết tôi tả con đường Giao Hạ ở Sóc Trăng ra sao mà anh chàng tưởng tượng nó thành con đường Duy Tân cây dài bóng mát tuốt trên Sàigòn có lá me bay bay, nhưng không sao, đường nào cũng đẹp cũng thơ trong tuổi học trò.
Và dĩ nhiên tôi cũng đâu dấu kín mối tình lãng mạn người yêu của lính này với đám bạn nghịch ngợm, những lá thư được chuyền tay nhau đọc rồi cười khúc khích, có đứa còn thuộc thơ chàng hơn là thuộc bài trong lớp, có đứa ái mộ xin làm em gái hậu phương.
Mùa Noel năm đó chàng có mấy ngày phép để bay về gặp bé, dù hơi run nhưng phải đối diện sự thật thôi, hên là thời gian này Ba Má tôi đi vắng, tôi bèn rủ mấy đứa bạn tới nhà bày đặt nấu nướng ăn Reveillon cho có vẽ trịnh trọng ấm cúng với đèn cầy lung linh và bình bông bụp, bông giấy màu sắc tá lã (nhà có gì bứt nấy mà). Tôi và lũ bạn hồi hộp chờ đến giờ hoàng đạo, tôi hình dung một chàng lãng tử khoác áo trây di, dáng cao lớn hiên ngang với đôi giày đinh bết bùn đất hành quân.
Rồi nhà thơ cũng xuất hiện trong bóng đêm mờ ảo, tôi thì thào ‘chời ơi sao mà … ’ chàng không giống người trong mộng của tôi, nhưng nhỏ Huỳnh đã nháy mắt ‘suỵt để đón khách đã’, thật tình chàng cũng dễ thương với giọng Huế nhỏ nhẹ và đôi mắt ướt buồn. Cả bọn hào hứng nhập tiệc vì … quá đói. Thật là một đêm Giáng Sinh đầy ấn tượng!
Mặc dù chiều cao của tôi không tăng nhưng tình yêu của chàng thì mỗi ngày mỗi lớn, những bài thơ vượt không gian cách trở để bay vào cặp tôi trĩu nặng, đến nổi tôi phải tự hỏi lòng mình đã thật sự yêu chưa hay chỉ là những xao xuyến đầu đời của tuổi mới lớn?
Mùa hè 1974 trong một chuyến về phép, chàng nhất định vào nhà gặp Ba Má tôi để bàn chuyện cưới xin, phượng đỏ có chàng tới hỏi thiệt sao? Ba tôi thì ưng bụng cái thằng hiền lành, nhưng Má tôi lại nhất quyết nói không, bà bảo tôi còn nhỏ phải xong chuyện học hành, vả lại anh lính tráng rày đây mai đó … lấy chồng chiến binh mấy người đi trở lại, tuy bà không nói ra nhưng tôi biết Má sợ út cưng của Má lấy chồng khổ sớm. Anh buồn hiu ra về, tôi tưởng cuộc tình đầy thơ đầy nhạc suốt hai năm ba tháng mười bảy ngày của tôi tới đây là chết ngắt khi tôi thấy Má mình có lý!Vậy mà anh cũng nán lại Sóc trăng suốt mấy ngày phép đó, chỉ để hẹn nhau ở đầu đường Giao Hạ rồi đi uống cà phê, hay ăn mì ở mấy tiệm vắng trong chợ (sợ Má thấy), bên anh tôi vẫn cố nói cười ríu rít hồn nhiên cho nguôi ngoai nỗi hụt hẩng trong trái tim chàng. Một lần hai đứa đương ăn kem vui vẻ, bổng anh nắm chặt tay tôi hỏi ‘ bé có yêu anh không ? dạ có, vậy bé có chịu trốn nhà theo anh không? Tôi như sắp khóc ‘dạ không’. Anh có đem theo cây súng, bây giờ anh bắn bé chết và anh tự tử theo, vậy bé có còn yêu anh không?’ tôi hốt hoảng bật khóc ‘dạ không’ một cách cương quyết trong khi anh cười phá lên.
Có thể anh đương thử lòng tôi mà cũng có thể tình yêu của tôi chưa đến độ chín rục để chuẩn bị cho cuộc sống lứa đôi mật ngọt, tôi thấy áy náy như mình có lỗi trong cuộc tình tan này, biết sao giờ?
Thời gian còn lại tối nào anh cũng đi ngang hẻm nhà tôi huýt sáo bài ‘Hạ trắng’ vu vơ như một ám hiệu để tôi bước ra sân cho anh ném bài thơ bay vèo qua hàng rào bông bụp, hên là cổng rào đã khép chớ con Mực mà nhào ra thì chắc anh phải chích ngừa… Những bài thơ được viết nắn nót trên tờ giấy bạc gói thuốc lá, nhưng tôi nhớ hoài lời thơ cuối cùng này.
Tặng em khoảnh khắc thời gian
Nhớ về Giao Hạ hai hàng cây xanh
Xây bao nhiêu mộng không thành
Tình yêu em vẫn mong manh tình buồn
Tặng em khoảnh khắc vô thường
Ai se duyên phận đôi đường hợp tan
Thức giấc giữa ánh trăng vàng
Gửi cho em chút bẽ bàng tình xưa
Cho dầu nắng cho dầu mưa
Cho dầu đứng giữa đôi bờ âm dương
Vì đời một gió hai sương
Người đâu lúc ghét lúc thương vô cùng
Thương người nước mắt rưng rưng
Thương ta thân phận tưng bừng cuộc chơi
Mai sau tắt ánh sao trời
Tặng cho em cả một đời hư vô .
Hai đứa chia tay lặng lẽ, tôi khóc thút thít cả tuần mà không hiểu sao mình khóc, mới yêu chút xíu thôi mà, nếu nói như Má tôi chuyện vợ chồng phải có duyên nợ thì cũng đành thôi, tôi nghĩ chẳng bao giờ ta gặp nhau lần nữa, Pleiku xa xôi nắng gió! Rồi tàn cuộc chiến, chắc số phận anh cũng như bao người lính khác, tôi cũng có chồng sau đó ít lâu, trong dịp lên Đàlạt chờ sinh đứa con đầu lòng, tôi tìm thăm nhà O dượng của anh, nghe kể Ba Mạ anh mất sớm ngoài Huế, mấy anh em phải vào đây sống với người thân, nên ở Đàlạt anh có nhiều kỹ niệm.
Ngôi nhà nhỏ trên đồi và bên bếp lửa ấm cúng, tôi lại ngỡ ngàng nghe chuyện của anh, người phụ nữ dí dí que củi trong lò than như đương nén sự tấm tức về nỗi buồn của mình ‘ anh ấy vẫn còn yêu chị, anh ấy đã làm biết bao nhiêu bài thơ cất trong ngăn kéo mà em vô tình đọc được, anh ấy còn dành đặt tên con bé là Trần thị Giao Hạ, em biết ngay anh ấy chỉ nghĩ tới chị mà thôi… ’ Ôi cái anh chàng này! tôi kêu lên khi nắm đôi tay thô ráp nhọc nhằn của Thu chia sẻ, lấy chồng nhà thơ thật bất hạnh, tình yêu anh ấy đã làm tổn thương trái tim người vợ trẻ như Thu.
‘Chuyện qua lâu rồi Thu ơi, bây giờ mình đã có chồng và sắp sinh con, mình cũng quên đi những lãng mạn thời còn trẻ, mình xin lỗi đã làm Thu buồn, thật tình mình không nghĩ là anh ấy tệ như vậy’ Tôi an ủi Thu và lại thấy mình như người có lỗi!
Tình Yêu thật kỳ lạ, nó không thể giống như một cái bánh to để chia đều sự ngọt ngào cho những người mình thương mến, mà chỉ là cục kẹo nhỏ để dành tặng riêng cho ai đó thôi, nên kẻ đến sau thường bị nghe bài ‘anh còn nợ em’ hổng biết khi nào mới trả dứt, tôi cũng chưa nghĩ nếu mình là Thu thì ra sao?
Hơn bốn mươi năm trôi qua, Love Story của tôi là một kỹ niệm đẹp đáng nhớ đời, lúc còn ở Sàigòn thỉnh thoảng tôi gặp anh, như hai người bạn thân thiết lâu ngày, chúng tôi kể nhau nghe những buồn vui được mất trong cuộc sống thăng trầm của mình, Thu đã ly dị sau đó vài năm, anh cưới thêm bà vợ nữa cho đời bớt buồn, con bé Giao Hạ đã mất trong một tai nạn năm nó 16 tuổi khiến anh như bị điên, suốt ngày lang thang trong rừng thông trên Blao, anh nuôi ong lấy mật mà sao đời anh cay đắng quá. Anh lại tiếp tục làm thơ tình khi bà vợ sau bỏ anh để lấy một tên Giám đốc giàu sụ… Thơ anh lại chất đầy ngăn tủ mà không có ai lén coi để biết anh viết gì trong đó. Rồi tôi theo chồng xa xứ, trước ngày đi anh còn nhắn vào phone tôi hai câu thơ ‘ ngỡ rằng ong bướm đã say, em qua bến lạ còn quay quắt buồn’. Mãi cho đến bây giờ ngồi nghĩ lại, không biết ngày xưa mình có yêu anh nhiều như anh đã yêu mình không, hay chỉ là thoáng bâng khuâng của mối tình đầu. Ôi ‘mối tình đầu của tôi, là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp.’
Bây gờ hai đứa đều già theo năm tháng, ở bên kia nữa vòng trái đất, anh đương thoi thóp từng ngày đếm bước thời gian, không biết anh có còn nguồn thơ để tặng người phụ nữ nào yêu anh tình cuối? Nhưng trong trái tim tôi, mối tình đầu của năm 17 tuổi vẫn luôn tươi trẻ, hồn nhiên và tinh khôi như ngày nào.

                                                              Ngọc Ánh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: