Ba của tôi

Khi xưa, gia đình tôi sống trên một con tàu nhỏ, rày đây mai đó. Vì muốn cho tôi được biết chữ, ba tôi phải gởi tôi cho ngoại để đi học. Lâu lắm ba tôi mới về thăm tôi một lần và tôi cũng không biết là bao giờ… Mỗi chiều, tôi hay ra bến tàu ngồi đợi con tàu của ba tôi trở về cho đến khi mặt trời lặn…rồi tôi lặng lẽ về nhà với những giọt nước mắt còn nóng hổi trên má của mình. Tôi rất nhớ ba của tôi. Bây giờ ba tôi đã ra đi vĩnh viễn và không còn trở về thăm tôi nữa rồi!

IMG_3407

Ba tôi mới qua Mỹ (1980-1983)

Con hay nắm tay ba                                                             
khi con còn tuổi nhỏ
ba dắt con đến trường
con nhớ suốt tuổi thơ.

Con sẽ măi măi sống trong hạnh phúc bằng tình thương yêu của ba đã để lại cho con.

Rồi con tàu xa bến
ba vội vã ra đi

đàn em con đang đợi
ba vất vả cả đời.

“Thời gian ôi vời vợi
thương nhớ ba nào nguôi
chiều chiều ra bến đợi
con tàu có ba tôi.

Mặt trời đã lặn rồi
lại một ngày nữa thôi
giọt nước mắt bồi hồi
nóng hổi trên má tôi.”

Ba ơi con vẫn đợi
ba về để khoe khoang
tháng rồi con học giỏi
được thầy giáo khen ngoan.

Tuổi thơ có lệ tràn
có niềm nhớ mênh man
có bóng ba huy hoàng
đón con chiều thênh thang.

          Thủy Trang                                                                      

                                                                                

                               

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: