quê hương và niềm nhớ

Tuổi thơ ngây

scanimage001b-e1549507766404

Không cần thiết chiều hôm nay xuống chậm,
hay mặt trời còn đó nắng hiu hiu.
Bọn chúng tôi với những cánh diều,
bay ngang dọc trên đồng xanh lộng gió.

Ai biết được chuyện thần tiên tuổi nhỏ,
chỉ là vui là yêu thích tự do.
Chỉ là reo là đùa giởn hát hò,
thế giới đó trong tôi còn mãi đó.             

Rồi ao ước bầu trời xanh ngày nọ,
được một lần nhìn lại tuổi thơ ngây.
Ngữa mặt lên cao quên hết đọa đày,
chỉ còn lại yêu thương và trẻ dại.

Để một thoáng cánh diều xưa trở lại,
đưa tôi về  vùng kỷ niệm vàng son.
Nơi mà tôi vĩnh viễn mãi còn,
tiếng cười đó non non đầy trìu mến.

               Thủy Trang 

Thu buồn

IMGP0315       Lá vàng rơi lất phất
      Phủ ngập trên mộ chàng
      Anh ngủ sầu trong đất
      Có hay mùa thu sang?

      Một mình em một bóng
      Thơ thẩn dưới trăng vàng
      Không còn ai đối ẩm
      Thu chợt buồn mênh mang!

      Hồn em chừ quay quắt
      trong cơn đau ngỡ ngàng
      Hỏi anh đành yên giấc
      Mặc em sầu ly tan?

       Hồ thị Kim Hoàn 
              (Thu 1996)                                                                        

Con nhớ

Thủy Trang
IMG_1188

Lần đầu tiên con viết
bài thơ này cho ba.
Lần đầu tiên con biết
thế nào là cách xa.

Chiều nghĩa trang hôm đó
héo úa màu cỏ hoa
Tiễn ba đi lệ nhòa
buồn nào bằng mất ba.

Từ lúc ba xa nhà
vắng rồi bóng hình ba
Con nhớ người cha già
lệ âm thầm xót xa.

Con  nhớ  hoài ơn ba
như núi cao biển lớn.
Dù năm tháng đã qua
vẫn không thể phai nhòa.

Con nhớ tựa bài ca
thuộc lòng từ thuở bé.
Lúc bập bẹ ê a
là nghĩa mẹ công cha.

Để lòng con muốn nói
với muốn vàn thiết tha…
Nước mắt bỗng chan hòa
con nói con thương ba.

 

Mê cung!

IMG_8792 (2) Lên non cảm nhận non xanh                                    Xuyên rừng thấm thía rừng quanh gập ghềnh. 
Nghiêng chao nắng ngã lênh đênh
Qua khe lá mảnh mây bềnh bồng trôi.

Lắng nghe tiếng sáo buông hời
Nương theo gió thoảng ngàn lời xuyến xao.
Mơ màng gợi giấc chiêm bao
Hoa dường hé nụ hồng đào trinh nguyên.

Thiên thai dạo bước hình truyền
Năm vầng ngũ sắc hợp duyên chói lòa.
Cỏ xanh bỗng hóa châu sa
Tiếng đàn trong vắt như là suối reo.

Đây đồi kia thác cheo leo
Loanh quanh uốn khúc ngoằn ngoèo mê cung.
Cảnh đâu đẹp đến lạ lùng
Dễ thường tương ngộ một vùng sắc khơi.

                           HT
                    05/14/2018

 

Tạ tình Huế

IMG_5561

Sông Hương, ảnh Lựu Nguyễn

Ta còn nợ Huế một lời xin lỗi
một dòng sông một khúc hát ân tình
tà áo bay màu tím Huế chiều nghiêng
trăng Bến Ngự thắp cung buồn bến lặng

ta nợ Huế một hồn đầy thơ mộng
một trời mơ xưa lầu các đài trang
lòng say mê nghe giọng nói Hương Bình
đằm thắm ý thơ âm sầu mật ngọt

xin lỗi Huế ta một lần xin lỗi
cả một đời ta yêu Huế biết bao
tình Đông ba qua Thượng tứ trăm chiều
mắt khô lệ bao lần qua ngỏ phố

ta nợ Huế con tim buồn cổ độ
thân thế lăng trầm lê gót hoang mang
bước lãng du ta hồn đầy luân lạc
bến giang hồ mơ điệp khúc Hương giang

ta nợ Huế mối ân tình sâu lắng
con sông Hương từng bến đợi trăng chờ
kỷ niệm ra đi năm tháng mù xa
một đời quên xin hết lòng tạ lỗi

                TRẦM KHANH

Họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên 2017

Slideshow

Xin mời quý đồng hương và quý thân hữu Hà Tiên xem lại những hình ảnh của buổi họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên rất vui năm 2017 qua slideshow dưới đây. Xin thành thật cám ơn anh Steven Trần và  Thành Lâm đã chia sẻ những tấm hình thật đẹp và dễ thương cho slideshow này . (Thủy Trang)

 

 

 

 

 

 

 

Người thầy khác biệt

 

IMG_6142  Ngọc Ánh

Cầm cuốn sách cũ mèm, vàng ố của nhà văn Mai Thảo, tôi lẩm nhẩm đọc cái tựa: ‘Người thầy học cũ’, chữ ký uốn éo đúng 3 nét dọc nhưng không đề tên người nào, màu mực tuy phai nhưng còn đọc được hàng chữ… . tháng 4-1969… Con số đã gợi nhớ cho tôi những năm tháng nào xa lắc…
Lớp Đệ Lục, tôi học Việt Văn với thầy Nguyễn Hiền Tâm. Ông cao gầy với cặp kiếng gọng đen to đùng gắn hờ hững trên mũi. Nhiều người nói ông gàn với phong cách lè phè, bất cần đời, nói năng đôi khi châm chọc, chế giểu làm người khác khó chịu. Bạn bè đồng nghiệp thân thiết không nhiều. Sau giờ dạy, chưa ra khỏi cổng trường là áo đã buông thỏng, cuốn sách lận vào lưng và lầm lũi cuốc bộ thong dong (học trò lén gọi ông là ‘Tâm lũi’ cũng vì vậy) . Giáo trình dạy của ông cũng không giống ai, ông dạy tiếng Hán Nôm ‘tam ba tứ bốn, tử mất tồn còn… ’ dạy thơ Nguyên Sa… ‘bàn tay năm ngón, có ngón dài ngón ngắn, có ngón chỉ đường đi, có ngón tay đeo nhẫn, có ngón gài… coóc xê… ’ cả lớp con gái mới tuổi 12 ngơ ngác không hiểu coóc xê là gì, nhưng vẫn cười thích thú vì bài thơ lạ lạ hay hay. Tết đến, không biết ai đó in cho ông một hộp carte visite, ông đem vô lớp phát hết cho lũ nhỏ, và dặn lật ra sau mỗi đứa ghi hàng chữ nầy vào…
‘Lặn ngụp rã rời, trong cơn lũ thất vọng chán nãn, nhưng vẫn ngạo nghễ ngang tàng, Thầy chúc cho những cánh bướm, tìm được mùa xuân của mình.’
Đứa nào cũng nắn nót viết và đem lên cho ông ký tên, coi như là thiệp chúc Tết, vui ơi là vui khi được ví von là… bướm. Lâu lâu ông lại cao hứng treo giải thưởng tập làm văn, chò nào điểm cao nhứt ông cho cuốn sách, trong lớp thời ấy có tôi và Thu Hương ngang tài ngang sức, nhưng nhỏ ta viết chữ đẹp, sạch sẽ hơn, ông cho nó hạng nhứt với cuốn ‘Văn Chương Tranh Đấu Miền Nam’dầy cộm của Nguyễn văn Sâm và tôi hạng nhì, với cuốn ‘Người thầy học cũ’ của Mai Thảo, tôi mê văn thơ từ dạo ấy… Những bài luận văn có vẽ hơi ngang tàng một chút, ông chấm khá hơn là lối viết ủy mị khuôn mẫu. Có lần tôi tập làm thơ than mây khóc gió gởi cho ông xem thử, nếu được thì nộp bích báo trong trường, Cả tuần hồi hộp chờ đợi, ông trả về với lời phê: ‘mỗi thời đại có một vài nhà thơ hay, mỗi nhà thơ có vài bài hay, mỗi bài thơ chỉ có vài chữ hay… làm thơ khó lắm em ơi!’ Thế là chấm hết, tôi thề không bao giờ làm thơ nữa!
Cá tính gàn dở, nói năng thẳng thừng cộc lốc, tác phong không có vẽ gì là một nhà giáo của ông vậy mà gây ấn tượng với đám học trò Hoàng Diệu suốt mấy chục năm sau nầy , dầu trong nước hay ở hải ngoại mỗi khi nhắc tới tên ông, hầu hết đứa nào cũng nhớ, cũng thương, cũng nhắc lại vài kỹ niệm cũ về ông rồi cười ha hả, kể cả những tên từng bị ông cho ăn một lần cả chục trứng vịt đỏ chói trong tập như tôi cũng khó mà ghét ông được, bởi vì ông là người giản dị, dễ hoà đồng, thân thiện với lũ học trò nhỏ, sau giờ dạy ông khoái đi thục bi da với đám con trai mà bây giờ nhắc lại tụi nó vẫn nhớ tay cơ tuyệt chiêu của thầy.
Hơn 40 năm trôi qua, gặp lại ông giữa Sàigòn, cũng y chang như trước đây, tóc hơi hoa râm một chút, cặp kính gọng đen to đùng gắn sệ trên mũi, áo bỏ ngoài, đầu đội trời chân mang dép, cũng cao gầy và dáng đi lầm lũi, ông ‘bị nghĩ dạy’ từ sau 75, sống lang thang quanh quẩn đâu đó, nói theo thời buổi bây giờ, ông là người vô sản! Đôi khi tôi tự hỏi ông đã sống như thế nào trong suốt bao nhiêu năm?
Học trò cũ thì ở tứ tán khắp nơi, cũng có người về nước tìm thăm ông, một buổi nhậu Thầy trò thân thiết, lâu lâu có đứa gởi Thầy ít tiền uống cà phê, nhưng ông khoái uống rượu hơn, mà cũng lạ, ở tuổi thất thập có dư, sức khỏe ông vẫn bình chân như vại! Ông uống bia như uống nước lã, và hút thuốc thả khói mù trời.
Có đứa nói ông chán đời, có đứa nói ông bất mãn, mặc kệ, ai bàn tán gì thì ông vẫn cứ sống thong dong ngạo nghễ trong cõi đời nầy với tâm trạng bất cần ‘đặng chẳng mừng, mất chẳng lo’. Và đám học trò xa xứ lâu lâu lại hỏi thăm ‘Thầy bây giờ sống ra sao rồi?’ Đừng lo, ông ấy mãi mãi vẫn là ‘Tâm lũi’ thân thương của tụi mình mà. Riêng tôi, nhắc đến ông bởi vì lòng cảm mến đặc biệt, nếu có dịp làm lại bài tập làm văn lớp 7 với chủ đề ‘Hãy kể lại hình ảnh Thầy/Cô nào ấn tượng nhứt trong cuộc đời em’ có lẽ tôi sẽ viết về ông, người Thầy khác biệt, không giống ai.

Mẹ ơi!

img_05751-e1527917677757.jpg

                                            Bài thơ được phổ nhạc 

Xin chân thành cám ơn nhạc sĩ Hiếu Anh đã phổ nhạc bài thơ “Mẹ ơi” của tôi trong CD âm nhạc ” Ngày tháng cô đơn” của nhạc sĩ cùng với những tình khúc phổ thơ khác. Rất tiếc là tôi chỉ được một lần thưa chuyện và nói lời cám ơn đến nhạc sĩ . Sau đó ít lâu được tin nhạc sĩ Hiếu Anh đã ra đi vĩnh viễn, để lại cho đời niềm thương tiếc khôn nguôi. Xin phép được chia sẻ bài hát này cùng với các bạn như một lời tri ân còn mãi của tôi đối với nhạc sĩ Hiếu Anh, người đã dành tặng cho tôi  món quà quý giá này.

                                             

                                                              Mẹ ơi!

                                                           Tôi yêu những dòng sông,
                                                           mênh mông…
                                                           như lòng mẹ.

                                                           Tôi yêu những rặng tre,
                                                           rợp bóng buổi trưa hè.
                                                           Như bàn tay vuốt ve
                                                           của mẹ.

                                                           Tôi yêu làn gió nhẹ,
                                                           từ bên trời lắng nghe.
                                                           Lời ru con khe khẻ,
                                                           trong một túp lều che.

                                                           Tôi chỉ xin gọi mẹ,
                                                           như tiếng trẻ ngây thơ.
                                                           Vĩnh viễn không bao giờ,
                                                           trong lòng tôi thiếu mẹ.

                                                           Như trẻ thơ đỏ đẻ,
                                                           gọi mãi tiếng mẹ ơi.
                                                           Xin yêu mẹ một đời,
                                                           như ngọn nến tuyệt vời.
                                                           Thắp sáng mãi tim người.

                                                            Khe khẻ gọi, mẹ ơi!

                                                                 Thủy Trang

Thơ của thi sĩ Đông Hồ

IMG_0918
ĐÔNG HỒ
 

Xin gởi đến các bạn đọc bài thơ kế tiếp “Tuổi Xuân” của thi sĩ Đông Hồ qua công trình nghiên cứu và soạn thảo của anh Võ Văn Nhơn. (Thủy trang)

 TUỔI XUÂN

Kể từ khi quen nhau,
Vừa mười ba tuổi đầu,
Tuổi xuân, tuổi vui sướng,
Nào có biết chi sầu.
Quen nhau thì yêu nhau,
Yêu nhau quấn quýt nhau.
Quây quần trong một tổ,
Như đôi chim bồ câu.
Ngày tháng chỉ mong cầu,
Gần nhau được dài lâu.
Sum vầy lòng những ước,
Ly biệt có ngờ đâu.
Muốn thế, vẫn được thế,
Ai khéo chiều nhau tệ.
Bao những cuộc vui cười,
Cùng nhau cùng chia sẻ:
“Anh ơi! Em muốn học,
Anh hãy dạy em đọc,
Day em không? Hở anh?
Không dạy em, em khóc.
Em đừng làm nũng chứ!
Hãy nói anh nghe thử,
Em muốn học chữ gì?
– Em muốn học quốc ngữ!
Quốc ngữ chữ Việt Nam,
Này thơ em, anh xem.
– Anh nghe, em cứ đọc!
– Thơ rằng “Anh yêu em!…”.

“Em muốn dạy anh thêu,
-Yêu em, anh phải chiều,
– Chỉ kim, anh thử lựa,
Nghe lời em, em yêu.
Này! Anh thêu khéo chán,
Ngàn mây đôi chiếc nhạn,
Chắp cánh tung trời bay,
Trăm năm cùng kết bạn.
Tươi thắm bức lụa là,
Đôi chim nhạn không già,
Đời mình âu cũng thế,
Ngày xuân ở với ta…”.
“Này anh, buổi thư nhàn,
Em dạy anh học đàn.
– Học đàn khó! – Đâu khó!
Chỉ đôi tiếng nhặt khoan!…”
Khoan nhặt đôi đường tơ,
Lay động đôi lòng thơ.
Gảy nên khúc tình ái,
Khúc dứt, lòng ngẩn ngơ…
Buông bắt trên tơ trúc,
Nhìn em, năm ngón ngọc,
Năm búp măng nõn nà.
Mải nhìn đàn chửa thuộc…

“Anh ơi! Em muốn chơi,
Non nước chốn này vui…”.
Âu yếm, cầm tay dắt,
Cùng nhau thưởng cảnh trời.
Ngày lặng, màu hoa cỏ,
Đêm thanh, thú trăng gió.
Cảnh trời với lòng người,
Biết bao lần gặp gỡ.

“Anh! Em muốn chơi thuyền,
Một ngày ta làm tiên…”
Buông buồm theo ngọn gió,
Sóng nước những triền miên.
Trời biển cảnh lồng lộng,
Đôi tấm lòng rung động,
Kề vai sẽ tựa nhau,
Chập chờn trong giấc mộng.
Bên rừng, chiếc lá rơi,
Mặt nước, cánh hoa trôi.
Chòm mây bay tản mác,
Đàn nhạn rẽ phương trời.
Trông cảnh, em ngậm ngùi,
Nhìn em, anh thở dài.
Cảm nghĩ chuyện dời đổi,
Giọt lệ bắt đầu rơi!…

Biết đời từ hôm ấy,
Tuổi lớn, ngày dần thấy:
Chuyện buồn đưa đến thường,
Ngày vui không có mấy.
Đôi lứa cũng xa nhau,
Tuổi xuân còn mãi đâu,
Biệt ly nay mới biết,
Chi xiết nỗi thương đau.
Giọt lệ một lần ứa,
Biết bao lần chan chứa,
Một lần khi bắt đầu,
Biết bao lần sau nữa!

Chốc, mười mấy năm trời,
Trăm nghìn cảnh đổi dời,
Nói đến chuyện gặp gỡ,
Sóng ngược lại bèo xuôi!
Cuộc đời những lăn lóc,
Tiếng cười đổi tiếng khóc,
Nào đâu bạn trẻ thơ,
Cùng ta kề mái tóc?
Buồn, nhớ cảnh năm xưa,
Lòng riêng những thẫn thờ,
Tóc xanh hồ đã bạc,
Luống tiếc tuổi ngây thơ!

 

Hình kỷ niệm

                           Hình kỷ niệm Hội Đồng Hương Hà Tiên

Xin quý đồng hương và quý thân hữu Hà Tiên xem lại video này thật dễ thương và rất vui vào ngày “Họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên” Mười ba tháng 8 năm 2017 tại Garden Grove Park, thành phố Garden Grove, California do Hội Đồng Hương Hà Tiên tổ chức.

         Cám ơn em Trang Q. Thanh đã chia sẻ video này với chúng tôi.