quê hương và niềm nhớ

Những bức ảnh đẹp quá!

Tình cờ nói chuyện với Thành Lâm, người bạn đồng hương Hà Tiên về cảnh đẹp của quê hương Việt Nam, tôi thật hết sức ngạc nhiên khi được biết anh là một nhiếp ảnh gia tài ba. 

Bốn bức ảnh  Two Generations”,“Lanie Nguyen”, “Chinese Garden” và Little Girl Praying” của anh đã đoạt được giải thưởng cao quý có tính cách Quốc Tế trong lần triển lãm thứ 16 PSSNY International Photographic Exhibition 2014.

Xin mời các bạn hãy cùng tôi thưởng thức những tác phẩm tuyệt vời này của Thành Lâm. Xin chân thành cảm ơn bạn đã chia sẻ tài năng của mình cùng với chúng tôi, cho cuộc sống  ngày thêm tươi đẹp hơn.

    Nhíếp ảnh gia: Thành Lâm

 

i_2_0140

Medals PSA Gold Lam, Thanh, AFIAP,PPSA “Two Generations” Riverside, CA USA

i_2_0141

“Lanie Nguyen”

i_2_0142

“Chinese Garden”

i_2_0143

“Little Girl praying”

            PSSNY Projected Images Salon Chairman John Ou Award

Lam, Thanh

AFIAP,PPSA

“Two Generations” (PSA Gold) USA
“Lanie Nguyen” (HM)
“Chinese Garden”
“Little Girl Praying” (HM)

Tình đã phai

         Thủy Trang

IMG_0735Có một lần tuyệt vọng,
có một lần khổ đau.
Mới hay tim mình khóc,
mới hay tình ngổn ngang.

Rồi những giọt nắng vàng,
chìm dần vào đáy mắt.
Và hoàng hôn ngập tràn,
 cho thương nhớ mênh man.

Rồi nghẹn ngào thổn thức,
ru hồn bằng đắng cay.
Trong ngục tù ký ức,
chỉ một mình mình hay.

Có cơn gió nào say,
thổi tung làn tóc rối.
Nhìn sợi tóc bay bay,
mới hay tình đã phai.

 

Hà Tiên hội ngộ

TL50

Mười ba tháng 8 năm 2017 là ngày họp mặt của quý đồng hương Hà Tiên tại Garden Grove Park, thành phố Garden Grove, California do Hội Đồng Hương Hà Tiên tổ chức.

Chúng tôi đã có dịp gặp lại những người bạn, cô, dì, chú, bác ở quê nhà mà cứ tưởng rằng sẽ rất khó hay không bao giờ gặp lại . Gặp nhau tay bắt mặt mừng, lòng chan chứa niềm vui mà nước mắt muốn chợt rưng rưng.

Hôm đó là một ngày nắng ấm, có mây nhè nhẹ và gió hiu hiu. Quý đồng hương bên nhau chuyện trò, chia sẻ những buồn vui… và cùng thưởng thức những món ăn đặc biệt của Hà Tiên rất ngon do các bà nội trợ đảm đang mang đến. Các chị đã phải thức khuya, dậy sớm, cực khổ lắm để nấu nướng những món ăn này. Hiểu được điều đó nên Hội Đồng Hương Hà Tiên đã kính gởi tới các chị những món quà nho nhỏ, để được chia sẻ phần nào công khó và biết ơn tấm lòng cao đẹp của các chị. 

YvbPMZf_44IFAvZCQiUBa9ieZ-uS-v71tm1yoWIPR_dbly5IMMxkQErVmsvXJXu2eHhIN9-0YMqQIX1sbAhchqiQgQl1lFMw4WrX-4vabbZl7eE0oglMSO-Ll5bPANy9jNL0RwiRILM=w726-h485-no

 Thanh Trang

Bên cạnh mhững thức ăn ngon còn có một chương trình văn nghệ rất đặc sắc với những bài hát mang đầy nét tình tự quê hương, được trình bày bởi chị Thanh Trang, anh Trang Thanh Sơn về từ Tiểu bang Minnesota và quý đồng hương Hà Tiên khác đóng góp, đã  đem lại một khung trời ấm cúng và đầy ấp yêu thương cho những người xa xứ gặp nhau ngày hôm ấy. Những bài hát hợp ca : “Việt Nam, Việt Nam”, “Những bước chân đi tới”, “Nối vòng tay lớn”… cũng được tất cả quý đồng hương cùng nhau cất cao tiếng hát, vang vang  trong gió lộng, hòa lẫn với niềm nhớ không nguôi,  bay về tận quê hương Hà Tiên ngút ngàn với lời nhắn gởi : “Chúng tôi vẫn còn đây.”

TL28

Trang Thanh Sơn

Buổi họp mặt tàn nhưng lòng vẫn chưa tan, tấm hình kỷ niệm chụp chung trong ngày họp mặt của quý đồng hương Hà Tiên đã được dàn dựng bởi người hướng dẫn chương trình tài tình, hoạt bát và dễ thương: anh Trang Thanh Sơn và nhà nhiếp ảnh tài ba: Lâm Thành luôn giữ cho nhau một niềm nhớ.

Xin cám ơn sự hiện diện của tất cả quý đồng hương Hà Tiên đã không ngại thời gian, đường xá,  cùng về đây tham dự ngày họp mặt ‎ý nghĩa này. Xin cám ơn ban tổ chức Hội Đồng Hương Hà Tiên đã bỏ nhiều thời giờ và công sức để chúng tôi có được một ngày họp mặt thật vui và ấm áp tình người trên quê hương thứ  hai này. Tạm biệt quý đồng hương và xin hẹn gặp lại nhau năm tới. 

                                           Thủy Trang.

  • Và năm nay tôi cũng đã nhận được thư mời này về ngày họp mặt của Hội Đồng Hương Hà Tiên, xin được chia sẻ với quý thân hữu và đồng hương Hà Tiên :

                                                     California, ngày 30 tháng 04 năm 2018
THƯ MỜI
Kính thưa Quý Đồng Hương và Thân Hữu HỘI ĐỒNG HƯƠNG HÀ TIÊN

Hà Tiên vốn là quê xưa yêu dấu
Là niềm thương vĩnh cửu ở trong ta
Là nhớ nhung da diết người phương xa
Là cảnh đẹp với núi cao sông rộng
Nét tiêu biểu là hang cao Thạch Động
Đã được dùng trong huy hiệu hội nhà
Thơ mộng thay cảnh vật cạnh Đông Hồ
Đại thi sĩ gốc Hà Tiên từng sống
Lăng Mạc Cửu, bến Tô Châu danh tiếng
Nào Bãi Dương, Mũi Nai tắm thảnh thơi
Dân Bãi Nò mang chài lưới ra phơi
Nào Cừ Đức bao thuyền bè ngang dọc
Ai vẫn nhớ tuổi thơ ngây ngà ngọc
Của một thời học dưới mái trường xưa
Của mực xanh áo trắng nhởn nhơ đùa
Của tiếng guốc khua vang trường buổi sáng
Ai vẫn nhớ những tình yêu trong trắng
Tuổi học trò còn khờ khạo dễ thương
Ai vẫn nhớ thời vùng vẫy thương trường
Bao doanh nghiệp khiến Hà Tiên giàu mạnh
Dân ấm no nét vàng son lấp lánh
Nhưng than ôi bỗng hiu quạnh thảm thương
Ai vẫn nhớ ngày từ giã học đường
Khoác áo lính ra chiến trường chống giặc
Ai vẫn nhớ ngày thăm chồng cực nhọc
Bao gian nan trại cải tạo xa xôi
Nhớ nuôi con mong khôn lớn nên người
Trong chế độ đổi đời rất hà khắc
Thì hãy đến cùng đồng hương gặp mặt
Tại tiệm Gol den Sea Res tau rant
Để bên nhau cùng tay bắt mặt mừng
Cùng chia sẻ bao vui buồn phúc hoạ
Hãy cho nhau bao cảm tình chất chứa
Để thoả lòng thấy hạnh phúc ngập tràn
Để vui cười thật thoải mái hân hoan
Trong đoàn kết và tình yêu bất diệt.

Chủ Nhật Ngày 26 Tháng 8 Năm 2018
Họp mặt từ 11 giờ sáng đến 3 giờ chiều tại:
Golden Sea Restaurant
9802 Katella Avenue
Garden Grove, CA 92840

Có chương trình văn nghệ đặc sắc do Anh Chị Sơn ở Minnesota cùng với các ca sĩ và thi sĩ Hà Tiên đảm trách và xổ số rút thăm với nhiều giải thưởng giá trị. Vé vào cửa sẽ được HĐHHT đài thọ (có thể đặt bàn trước hoặc lấy vé tại cửa). Xin quý vị đặt chỗ trước với Diệu Khanh hoặc là Lệ Thuỷ và có thể yêu cầu được ngồi chung bàn với ai để BTC tiện việc sắp xếp. Thời hạn cuối để ghi danh ngày 12 tháng 8, 2018. Điện thoại và email liên lạc để đặt bàn và giữ chỗ:

Nguyễn Diệu Khanh  (562) 400-6371                                    vtakily@gmail.com

Trang Lệ Thuỷ  (818) 288-1682

Rất mong sự hiện diện đông đủ của toàn thể quý vị.  Thay mặt Ban Tổ Chức Hội Đồng Hương Hà Tiên, xin kính mời. 

  • Theo lời  Hội Trưởng, Nguyễn Diệu Khanh bài thơ đính kèm theo thư mời được viết bởi thân phụ của cô.

 

  • Xin mời quý thân hữu và đồng hương Hà Tiên cùng xem lại video hai năm về trước, lúc Hội Đồng Hương Hà Tiên mới tổ chức buổi họp mặt đầu tiên vào ngày 2 tháng mười năm 2016 tại Garden Grove Park, thành phố  Garden Grove, California qua Talkshow HA TIEN dưới đây

 

Lời yêu cầu nho nhỏ

lan&thuy[1]

“Nếu bạn ngại lái xe thì có thể đi xe đò Hoàng đến San Jose, bạn gọi mình ra đón, ở lại nhà mình vài hôm, rồi hãy về.”

Bội Lan là một hoa khôi của Trường Đại Học Văn Khoa ngày xưa, Lan cùng khối “Ngữ Văn bổ túc” với tôi, sau năm 1975. Với mái tóc dài óng mượt và dáng vóc mãnh khãnh, khuôn mặt duyên dáng, nụ cười dễ thương, Lan đã là người trong mộng của bao nhiêu nam sinh viên thời bấy giờ. Những lần cả khối đi lao động lên các vùng hoang dã, các anh đã xúm xít dựng lều, lo chỗ ăn, ở cho Bội Lan một cách đàng hoàng. Các anh thường gọi Lan là “Nữ Hoàng Chân Đất” rất trang trọng và quí mến.

Thuở ấy, tôi chưa quen Bội Lan lắm, dù học chung một khối, nhưng chúng tôi ở khác lớp. Vả lại, cả khối rất đông sinh viên, nên ít khi chúng tôi có dịp tiếp xúc và thân thiện như các bạn cùng lớp.

Mãi cho đến khi qua Mỹ, nhân một chuyến du lịch của Huệ từ Việt Nam qua Mỹ. Huệ là bạn học cũ của chúng tôi. Huệ ghé thăm vợ chồng Lan ở San Jose và anh có nhã ý‎ muốn đến thăm tôi ở Los Angeles. Chúng tôi, ba người bạn cũ đã có một cuộc hội ngộ hy hữu vào năm đó. Rồi cũng từ hôm đó, tôi và Lan lại trở thành đôi bạn thân.

Lan thường gọi điện thoại cho tôi và nói chuyện rất nhiều .  Cô kể chuyện gia đình, con cái, sở làm… Có một điều Lan kể mà tôi luống ngậm ngùi khi biết “Nữ Hoàng Chân Đất” hay hoa khôi ngày xưa đó, không có  được một cuộc sống gia đình êm ấm, hạnh phúc, bình dị như Lan hằng ao ước mà cô phải vất vả, khổ sầu….qua bao nhiêu năm tháng và cuối cùng đành phải chia tay với người chồng đầu tiên.  Cô nói “ Lan cũng không biết gì khi bằng lòng kết hôn với anh ấy. Chỉ biết dường như anh tốt lắm, anh lo cho Lan mọi việc khi Lan mới bước chân đến Mỹ” . Để rồi sau đó vài năm, Lan tái hôn với người chồng thứ hai, là một người ngoại quốc. Lan nói với giọng say sưa, nồng nhiệt “Bây giờ Lan hạnh phúc và vui vẽ  lắm, cuối cùng rồi Lan cũng được ban phước”.

Đâu ngờ hạnh phúc và niềm vui đến với Lan ngắn ngủi quá!

Còn tôi, chỉ một yêu cầu nho nhỏ của Bội Lan, một người bạn chờ gặp một người bạn sau hơn ba mươi năm xa cách để hàn huyên, tâm sự trong vài ngày bên nhau mà tôi cũng chưa thực hiện được. Đến một ngày, nghe tin bạn tôi đã bị tai biến mạch máu não và chỉ kịp thều thào “ Em đi trước” với người chồng thân yêu của mình, khi anh gặp cô vào giây phút cuối ở bênh viện, sau khi anh được báo tin từ sở làm của Lan, là họ phải đưa cô vào phòng cứu cấp gấp, theo lời kể lại của Hồng Nguyên, người bạn cũ cùng trường và rất thân với tôi và Lan.

Cuộc đời vốn như một giấc mơ, ngắn ngủi và vô thường mà không ai biết trước được ngày mai sẽ ra sao. Tôi bỗng thấy đau lòng muốn khóc.

Từ đây tôi vĩnh viễn không còn cơ hội đến thăm bạn nữa rồi, Bội Lan ơi!

Thủy Trang

 

Bây giờ bạn ở đâu

cropped-img_07061.jpg

“Thu Minh: bởi vì mình sinh vào đêm trung thu, trăng sáng”

Dương Thu Minh, bây giờ bạn ở đâu?

Tôi được quen biết Minh khi chúng tôi cùng học chung Khoa “Ngữ Văn bổ túc” ở trường Đai Học Văn Khoa, sau năm 1975.  Minh hiền lành, đơn giản, ít nói nên chẳng mấy chốc chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân tương đắc. Qua những ngày tháng đi học khó khăn lúc bấy giờ: “phải ăn mặc đơn giản khi đến trường, phải tập thể dục trong giờ nghỉ, phải thảo luận học tập sau những bài học chính trị, phải đi lao động…” Minh đã cùng tôi chia sẻ những buồn vui cùng nhau tiếp tục đến trường. Với tôi, Minh là người không thể thiếu trong danh sách “bạn thân” của tôi, những người bạn mà tôi luôn trân quí nhất. Cứ ngở tình bạn của chúng tôi sẽ mãi mãi êm đềm.

Nào ngờ, rồi ngày cuối cũng đến!

Minh đến nhà tìm tôi trong lúc chúng tôi đang dịp nghĩ hè. Hôm đó, Minh mặc chiếc áo đầm dài rất dễ thương và trang nhã.  Minh nói hai đứa sẽ đi ăn trưa rồi sau đó mình sẽ đi xem chiếu bóng. Với gương mặt đượm buồn, Minh dường như có điều gì đang nghĩ ngợi.  Tuy có chút ngạc nhiên về bạn,  dầu vậy tôi cũng rất vui mừng được gặp Minh và sốt sắng nhận lời.

Suốt buổi rong chơi Minh chẳng nói nhiều, chỉ đôi lúc tôi nghe có tiếng thở dài. Phim chiếu bóng mà chúng tôi xem là phim “ Tôn Ngộ Không” đang được trình chiếu ngày hôm ấy . Trong rạp hát, Minh vẫn im lặng, mặc dù có những đoạn phim “ đại náo” của Ngộ Không làm khán giả cười ầm. Tôi hiểu là bạn đang có tâm sự, nhưng Minh không nói, tôi cũng không dám hỏi.

Đâu ngờ câu hỏi mà tôi chưa bao giờ đặt ra và được bạn trả lời lại là một nỗi buồn dịu vợi…

 Ngày nhâp học tới Minh không đến trường, tôi có đến nhà tìm bạn nhưng không  gặp.  Không biết bây giờ bạn tôi ở đâu? Minh đã thực sự xa tôi với tâm sự trùng trùng mà không nói nên một lời, dù là với người bạn mà mình thân nhất.

Thủy Trang

 

 

Giọt nước mắt

   Thủy Trang

thuy4

Có những giọt nước mắt,
còn đọng lại,
giữa trái tim con người.
Đẹp như một nụ cười,
không vơi…

Tôi thật rất yêu đời,
khi nhìn thấy những giọt nước mắt,
còn rơi…

Tình yêu nào trong tôi,
như tia sáng mặt trời.
Chợt bừng lên,
     rất vội.

Bạn tôi

               Viết tặng bạn Hồ Thị Kim Hoàn
1b

Thủy, Kim Hoàn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không biết được tự bao giờ, bạn nhỉ!
hai đứa mình lại là bạn của nhau.
Bạn hiền hòa và mít ướt làm sao,
còn tôi đó, hay ngang tàng lất sất.

Trong lớp học, bạn hiền ngoan nhất bậc,
dáng dịu dàng tha thướt tựa tiểu thơ.
Còn tôi hay giả đạo đức khù khờ,
nên thầy bạn tưởng rằng ngu ngơ lắm.

DSC09283

Kim Hoàn, Thủy

Rồi mình lớn ngỡ xa nhau vạn dặm,
lại gần nhau trong tình bạn chẳng xa.
Vẫn thương nhau như máu huyết ruột rà,
một đứa bệnh đứa kia buồn ngớ ngẩn.

Tôi xin lỗi, nhiều lần làm bạn giận,
bởi vì tôi, bản tính thích nghênh ngang.
Nhưng tôi, “Bá Nha” nhớ mãi tiếng đàn,
và bạn đó “Tử Kỳ”, người tri kỷ.

               Thủy Trang

Chiếc lá bay

        Thủy Trang

IMG_0881

Trời đất dường như đã vào thu,
không biết quê tôi có lá vàng.
Nhẹ rơi từng chiếc, rơi từng chiếc…
lất phất bên đường vướng gót chân.

Từ độ xa nhau thu mấy bận,
đâu còn áo trắng buổi ngây thơ.
Tan trường vội nhặt từng chiếc lá,
ép nhẹ vào lòng thương nhớ ai.

Con đường hôm nay bỗng trở dài,
cho buồn nằng nặng, mắt cay cay.
Lạ quá tôi nào đâu muốn khóc,
mà sao nước mắt cứ rơi hoài.

Đâu biết cuộc đời lắm đổi thay,
nên dấu trong tim tiếng thở dài.
Mùa thu còn đó còn mãi đó,
tôi nhớ nghìn năm chiếc lá bay.

 

Bạn hữu Bốn Mùa

FullSizeRender2

            Thủy Trang

Sáng nay trên đường đi làm, tôi thấy trời rất xanh và mây rất đẹp. Một ngày mới đến với tôi thật đầm ấm và hạnh phúc vì tôi có được những người bạn tri âm mà tôi gọi với niềm cảm xúc chân thành của mình “bạn hữu Bốn Mùa”.
photo 1Cám ơn những lần họp mặt đầy ý nghĩa và sự chiêu đãi cân cần của các bạn khiến tôi xúc động vô cùng.
Cám ơn những mẫu chuyện vui, những lời cãi vả dùng để chọc phá nhau thật dễ thương mà các bạn đã dành cho nhau cùng với những tiếng cười rộn rả, cao vút và những lời ca tiếng hát nhớ hoài. Cám ơn Trời, cám ơn đời đã cho tôi có  duyên được gặp gỡ và làm bạn với các bạn trên quê hương thứ hai này.
 
Copy (1) of photo 1Trong những lúc buồn lo hay cần sự giúp đỡ trong cuộc sống hàng ngày.  “Bốn Mùa” là nơi có những người bạn thân  nhất mà tôi luôn nghĩ đến vì các bạn đã cho tôi niềm tin yêu và hy vọng.
                                       Cám ơn các bạn thật nhiều nha!
                                                                                                 
                                                              

 

 

Mơ làm cô giáo

Thủy Trang

IMG_1193Giờ học đã hết rồi. Cô giáo Tâm còn tần ngần nơi cửa lớp.  Lại một ngày nữa sắp qua. Nhìn những đứa học trò tất tả ra về, bất chợt Tâm nhớ lại những ngày xa xưa, một thời dấu yêu của mình.

Thời gian trôi qua nhanh quá, mới ngày nào Tâm còn là một cô học trò nhỏ, vô tư, hiền lành, chỉ biết học hành và nô đùa cùng các bạn. Ước mơ duy nhất của Tâm lúc bấy giờ là được trở thành cô giáo, bởi vì Tâm rất thích dạy học và thích sống cuộc đời bình dị bên những đứa học trò, như cô giáo của mình vậy.

Ước mơ đó đã trở thành sự thật.  Sau khi tốt nghiệp, Tâm được chuyển về dạy ở một vùng kinh tế mới. Ngày đầu tiên nhận nhiệm sở, Tâm rất buồn khi nhìn thấy ngôi trường nhỏ của mình với mái lá xiêu vẹo, trống trước, rỗng sau.  Mỗi lần giảng bài, Tâm phải la thật to, nhưng học trò của cô vẫn không nghe được rỏ.  Cô thật thương cho học trò của mình quá. Gia đình của các em cũng rất nghèo, có ngày các em không đủ thức ăn, có em muốn xỉu trong lớp. Có em phải về nhà ngay sau giờ tan học, để giử em hay phụ giúp cha mẹ ra đồng làm việc, mặc dù các em rất muốn ở lại trường, để được cô giáo dạy thêm những môn học mà các em còn yếu kém. Nhớ đến đây, nước mắt của Tâm chợt ứa ra.

Hơn hai mươi năm qua rồi, bây giờ học trò của cô đã trưởng thành, không biết chúng còn nhớ lại những ngày tháng buồn khổ xa xưa không?

Còn Tâm, bây giờ cũng đã già, sau ngày từ giả quê hương để ra đi, Tâm và gia đình đến định cư ở California. Tâm thường đến dạy học ở trường Việt ngữ Cơ Đốc trong khuôn viên Thánh Đường Cơ Đốc Phục Lâm vào mỗi sáng chúa nhật. Ngôi trường này nhỏ nhắn, khang trang thuộc thành phố El Monte, vùng Los Angeles. Trường được thành lập bởi Mục Sư Nguyễn Khắc Vinh với sự hợp tác của các tín hữu và thân hữu thiện nguyện. Mục tiêu của trường là giảng dạy tiếng Việt cho các con em hải ngoại, để chúng có thể nói, đọc và viết được tiếng mẹ đẻ của mình, ngỏ hầu giúp các em có thể tìm về cội nguồn dân tộc. Bên cạnh việc giảng dạy tiếng Việt, Mục Sư Vinh thường hay nhắc nhở các giáo chức nên dành nhiều thì giờ để hướng dẫn và chỉ bảo thêm cho các em về đạo đức, lễ độ, tinh thần giúp đỡ lẫn nhau qua các bài hát, trò chơi, đố vui để học, kể chuyện…

l

Mặc dầu trường còn nhỏ, lớp học còn thiếu thốn, các em mẫu giáo và lớp một phải học ở phòng ăn, số lượng học sinh cũng không nhiều và giáo viên cũng thiếu. Nhưng với tinh thần yêu trẻ , cố gắng gìn giữ tiếng nói và văn hóa nước nhà, nên tất cả các giáo viên đều cố gắng, mặc dù ai cũng rất bận rộn với cuộc sống hàng ngày. Một điều mà tất cả đều đồng ý với nhau là trách nhiệm truyền bá tiếng Việt cho thế hệ mai sau là của chúng ta. Vả lại tiếng nói là gia tài duy nhất mà chúng ta đã mang theo, sau ngày rời xa xứ sở . Lẻ nào để mất hay sao?

Cho nên, trong những giờ dạy học, Tâm thường kể về quê hương của mình cho các em học sinh nghe và cô yêu nhất câu trả lời của các em khi được hỏi, vì sao các em đi học tiếng Việt: “Con đi học tiếng Việt vì con là người Việt”.

Nếu ngày xưa Tâm yêu học trò của mình vì các em phải sống trong cảnh nghèo khó nhưng hiếu học. Thì hôm nay cô yêu học trò của cô vì chúng cố gắng học tiếng nói của mình. Tuy  rằng các em đọc chữ có khi còn ngọng nghịu, phát âm không rành, chữ viết không đúng. Có khi lại không chịu đi học vì cảm thấy tiếng Việt khó quá hay không thực dụng như lời ba mẹ của các em chia sẻ. Nhưng với bất kỳ lý do gì, miễn là khi thấy các em đến lớp là các em đã mang lại niềm vui lớn cho tất cả các thầy cô rồi.

Miên man nghĩ ngợi, Tâm quên rằng mình cũng phải về rồi, ngày mai cô còn phải đi làm. Nhìn lại lớp học một lần nữa, hai chữ “quê hương” vẫn còn trên bảng trắng. Tâm khép nhẹ cửa lớp lại. Cô nghe như quê hương mình ở đâu đây, rất gần.

Thì ra quê hương chính là tiếng nói. Tiếng nói mà học trò của cô vừa mới đọc vang vang trong lớp học. Tiếng nói mà cô và các bạn của cô đang hết sức giữ gìn.