quê hương và niềm nhớ

Tiếng nước mình

                             Thủy Trang

cropped-img_0683.jpg

Mẹ sinh con ra đời,
dạy cho con tiếng nói.
Ôi! tiếng nói tuyệt vời,
êm ái mãi đời con.

Dù cho sông cạn đá mòn,
mẹ ơi, con vẫn sắt son một lòng.
Cho dù cách núi ngăn sông,
con xin giữ mãi tấm lòng mẹ trao.

Con yêu tiếng mẹ ngọt ngào,
cho con mỗi bước nôn nao vào đời.
Cho con bỗng thấy nơi nơi,
là hoa là gấm tuyệt vời nước non.

Ở đâu có tiếng Việt còn,
là còn đất nước, là còn quê hương.
Dù con rong ruỗi trăm đường,
mẹ ơi, con vẫn một thương tiếng mình.

 

Em có hay

          Thủy Trang

Em nói chiều nay có mây bay,
có nắng nhẹ rơi trãi lối dài.
là đường hai đứa ta cùng bước,
hạnh phúc đong đầy tay trong tay.

Cho đến chiều nay mây vẫn bay,
nắng vẫn hây hây trãi lối dài.
Mà đường hai đứa không chung bước,
hạnh phúc xa rồi tay vẫy tay.

cropped-img_06841.jpg

Tiếc nuối còn đây cuộc tình dài,
từ ngày thơ dại sách trong tay.
Lýnh quýnh chờ nhau giờ học cuối,
chỉ biết yêu thôi chẳng học bài.

Bây giờ xa lắm thuở mây bay,
em cuối trời xa nổi u hoài.
Anh hình như thấy dường đâu đó,
một chút tình hờ, em có hay?

 

Về quê em

IMG_0686

     Thủy Trang

  Hôm nay cô giáo dạy,
  cô dạy bài Việt Nam.
  Em cất cao tiếng hát,
  như một loài chim non.
  Chim non bay về tổ,
  em bay về quê em

(lớp học Việt Ngữ )

Con đường về quê hương

                     Thủy Trang

IMG_0737

     

 

 

 

 

       

       

 

         Một sớm mai nào đó,
         em theo mẹ đến trường,
        học tiếng Việt yêu thương.
        Em bước chân trên đường,
        nhẹ nhàng thật dễ thương.
       Mẹ nói yêu con đường,
       con đường em đến trường,
       con đường về quê hương.

            (lớp học Việt Ngữ )

Buổi chiều vàng

                     Thủy Trang

Capture mom

               Mẹ hởi, con yêu buổi chiều vàng,
               chiếc cầu lắc lẽo chuyến đò ngang.
               Nắm bàn tay mẹ con lần bước,
               mẹ dắt tay con đến trường làng.

               Có cô gái nhỏ dáng ngoan ngoan,
               cặp, viết trong tay chẳng gọn gàng.
               Lần đầu đi học cô sợ lắm,
               đến chốn đông người cô chẳng quen.

               Lần đầu cô biết cô xa mẹ,
               thút thít, nghẹn ngào thương quá thương.
               Mẹ cô cúi xuống lau dòng lệ,
               nước mắt cô rơi rớt trên đường.

               Cô nhớ tai nghe tiếng trống trường,
               mẹ về đôi mắt vẫn còn vương.
               Nhìn cô như nói lời thương mến,
              “đừng sợ nghe con có mẹ bên.”

                Biết mấy yêu thương để đáp đền,
                đôi bàn tay mẹ, mắt êm êm.
                Bây giờ xa lắm cô vẫn nhớ,
                mẹ hởi, chiều xưa rất êm đềm.

The Journey Begins

Thanks for joining me!

Good company in a journey makes the way seem shorter. — Izaak Walton

post