quê hương và niềm nhớ

Vĩ cầm mùa xuân

                                                                 Trầm Khanh

IMG_2107                                                                   

                                                                   Từng giọt nắng trầm tư
                                                                   xuân về trến tháp cổ
                                                                   dòng tóc em khe suối
                                                                   ngồi tượng đá thiên thu

           Nắng mật tan màu áo
         thơm làn da nâu non
                 mùa xuân thèm nhiệt đới
                   mắt em nhìn đông phương

       Gót chân mòn lê thê
 đàn vĩ cầm tê mê
đời xa hồn cũ kỹ
         dáng em một trời yêu

Vĩ cầm ơi vĩ cầm
         từng sợi tơ trầm căng
        rung lên tim nhỏ giọt
         trên từng nốt cảm âm

Yêu mùa xuân

               Thủy Trang

IMG_0717

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tôi biết yêu mùa xuân
từ khi tôi còn bé
vòi vĩnh mẹ xin quà
đòi được may áo mới
rong chơi khắp phố người

Tôi rất yêu mùa xuân
cho tôi nhiều ước vọng
tuổi ngây thơ bé bỏng
tâm hồn trong sáng trong
tràn nhựa sống trong lòng

Tôi vẫn yêu mùa xuân
giữ cho tôi hy vọng
tình người mãi mênh mông
như con nước xuôi dòng
chảy đầy một dòng sông

Tôi mãi yêu mùa xuân
khi trái tim còn đập
nhịp đập của yêu thương
tôi nhớ một con đường
con đường về quê hương

 

Tết quê nhà

                           Ngọc Ánh

IMG_5552.JPGKỳ nầy có 2 dịp họp bạn, một cái cuối năm ở Sài Gòn với nhiều khóa đàn anh đàn em của trường Hoàng Diệu, và một cái mồng 4 Tết với nhóm 68-75 quậy trời thần của tụi tui.
Đầu tiên phải kể đến là cuộc họp thường niên ở SG với khá đông người tham dự, hầu hết là những dân Hoàng Diệu lên SG sinh sống sau 75, tại đây tui có dịp gặp mặt các Thầy một thời ấn tượng trong đám học trò tụi tui như Thầy LKThạnh, Thầy LKTTháo, Thầy Thiên, Thầy An, Thầy Phái, Thầy Nhiếp, Thầy NHTâm, Thầy LXVịnh, Thầy HVTrung… bạn cùng thời thì có NĐLân, NAKiệt NTVạn… NHSơn cũng bỏ Đồi Sứ chạy về, LVChung, DMCảnh bay hết nửa vòng trái đất và một bầy áo trắng (gọi cho có vẽ thơ thẩn thờ một chút) cơm ghe bè bạn lên Sègòng dự họp mặt cũng gần 20 đứa… .Nhóm đàn em thì có người đẹp Thủy Trịnh bên Úc về, cầm máy quay phim vòng vòng… Nhóm của LVTrương, VMHồng cũng sôi nổi, thêm một sư tỉ Bạch Tuyết ham vui giờ chót, vừa xuống máy bay là lật đật tới tham dự liền, cứ coi mặt ai cũng cười tươi rói thì biết là vui tới cở nào. Mặc dầu cả nhóm tụi tui đã có trước một buổi tối ‘tiền đại hội’ ở càphê vĩa hè góc đường Bùi Thị Xuân cũng rôm rả lắm, nhưng sáng nay gặp lại vẫn có chuyện để um sùm bàn tiệc, cố nhân bồ bịch lâu ngày hội ngộ, vòng tay ‘hug’ một cái cho ấm lòng, Hùng Kiệt chộp cơ hội nầy biểu ‘hug’ thêm vài cái nữa cho đã, Xời ơi, hug hoài coi chừng chàng tự ái trả dzợ về cho Kiệt ‘ăn’ luôn đó, hết hồn chưa!

Chung cao hứng ôm hun thầy An cái ‘chốc’, chắc là cũng tức cảnh sinh tình, còn Hồng Sơn lên mần 6 câu vọng cổ nghe mùi quá cở… . Hào hứng nhứt là cả nhóm hát bài ‘Học sinh HoàngDiệu’ của Thầy Hoàng Việt Sơn, Thầy Thiên đứng bắt nhịp mạnh mẻ như thưở nào… Một em nào đó hát ‘Bụi phấn’ được cả hội trường vỗ tay hòa theo điệu nhạc, đặc biệt nhứt là Thầy Điệp rất can đảm khi say sưa:
‘Như chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu… ’(Thầy dạy đồng thời với Thầy Thạnh, nhưng tui lâu ngày không nhớ và cũng không có học Thầy, thấy ông còn trẻ quá nên mới gặp ngoài cổng, tui ba chớp ba nháng hỏi ‘ chắc anh học niên khóa 61 hả?’, ông cười cười ‘tôi là Thầy’ chời ơi! Tui quê một cục! May mà không ai biết vụ nầy .)
Tự nhiên tui nhớ câu thơ tình của Thầy Ngọc Lân ‘Chưa giao thừa đã Tết trong tôi’ mà thấm ý. Ừa, chỉ chờ có vậy thôi! Bạn bè cũng chừng đó khuôn mặt, chừng đó câu chuyện lan man mà sao tui đợi chờ để được dzui như … Tết!
Còn một ‘độ nhậu’ không kém phần rình rang xôm tụ là cuộc hẹn sáng mồng 4 ở ST, để chắc ăn chiều mồng 3 là vợ chồng tui đã có mặt tại Xẻo Gừa, trước thăm mồ mã ông bà ngày Tết cho phải đạo, sau đó tui điện nhờ MHSơn cho mượn chiếc xe cà tàng ( bị xẹp bánh mấy lần, chắc xe oải giống chủ nó, nghe nói năm qua Sơn bị ‘xì lỗ mọt’ hoài nên mần mà hổng có ăn, cũng tội hắn!) để chạy long rong đây đó cho đở tốn tiền … ôm. Sáng sớm tui đã nghe nhỏ Chuôn réo ‘mày ra chưa?’ mà nôn, con đường đến điểm hẹn qua 2 cây cầu mới xây, bụi mù mịt ngộp thở, dầu tay lái của Nứng cũng khá cứng nhưng vẫn mấy lần xém văng vợ xuống lề đường lởm chởm đá… Nhà hàng 36 trên quốc lộ 1A, tui hú hồn khi tháo cái nồi cơm điện ra khỏi đầu, tóc tai rối bời, mặt mũi tèm lem và đôi giày ‘bết bùn đất hành quân’ vì hôm qua lội ruộng ra thăm mộ, bị té mương nên giặt chưa kịp khô, hôi rình, kể nhỏ Chuôn nghe, nó cười ngất nhìn quanh thấy thiên hạ tươm tất, có đứa áo dài, áo đầm, váy dài váy ngắn mới thấy mình Vịt Kiều luộm thuộm, nhưng chắc không ai để ý đâu, miển mình có đến bàn ghi sổ đóng tiền đầy đủ là được… .Trí Hiền kéo tay một đứa lại đố ‘mày nhớ ai không?’, chắc chắn bạn mình mà không nhớ nổi cũng kỳ thiệt, nó xướng tên’ Lý thị Chan Tha’, chời đất, thì ra là nhỏ bạn người Khmer ngồi gần mình lớp 9A2, tui còn nhìn ra thêm con nhỏ hàng xóm cách đây hơn 45 năm, đi học tên Lệ Khanh, (mà hồi chung hẻm,tui gọi nó là con Muổi, hai đứa chơi nhà chòi, tắm mương thân lắm, rồi nó dọn nhà đi mất tăm tới bây giờ) Ngoài ra tui còn gặp Hứa lý Hương nhóm Acetylen một thời lớp 10, Triệu thị Nguyệt vẫn còn điệu tới bây giờ.và cả đống tên bạn cũ mà mấy chục năm nay, bây giờ mới có dịp gặp… Tui mon men tới bàn của các Thầy Cô để chào, hầu hết là các Thầy cô dạy trong niên khóa tụi tui nên dễ nhận ra ngay .Tui xin Thầy cho chụp mấy tấm hình chân dung để gởi cho bạn bè bên bển biết mặt Thầy Cô của mình, tui sẽ gởi riêng cho Thu Hương, nhỏ Kiển hình Thầy Thừa với con mắt tròn xoe ngơ ngác mà hồi đi học tụi nó từng gọi lén Thầy là Dư thiếu Thừa, Thầy dạy Lý Hóa, tui cũng có kỷ niệm nhớ đời với Thầy khi làm bài nộp lên, Thầy liếc qua kết quả và phê ‘sai, rất sai’ tui về làm lại và nộp, Thầy phê đậm hơn ‘sai, vô cùng sai’… tại tui học dở hay tại mấy câu phê bình của Thầy làm thần hồn nát thần tính nên tui sai liên tiếp cả một dây.!Nhưng có lẽ nhờ vậy mà bây giờ trong cuộc đời mình, tui đã cố gắng để làm đúng hơn chăng!

IMG_1881Buổi họp càng lúc càng trở nên hào hứng với phần ca sỉ ca lẽ cây nhà lá vườn, tui thiệt sự bất ngờ khi thấy đám bạn mình sao càng già càng ‘anh hoa phát tiết ra ngoài’ dzữ dzội đến như vậy, văn thơ một bụng, văn nghệ một bồ, bây giờ thấy nhỏ Tú cầm micro vừa đi vừa hát ‘tuổi học trò’ một cách say sưa, hay Ngọc Thái với ‘Không bao giờ quên em’ hoặc N.Dũng với ‘Bạc tình’ đầy sôi động phấn khích thì so ra mấy chục năm trước, nhóm đàn chị Sơn thị Liêng, Trương ngọc Thủy, Thu Cúc khó mà giành chức ‘cây văn nghệ’nổi đình nổi đám của Hoàng Diệu một thời. Bây giờ bạn mình giống như dân chuyên nghiệp, không biết tập luyện công phu ra sao, chứ dzô cái là ăn đàn ăn trống tỉnh queo,Thành Sơn mần MC khuấy động náo nhiệt hội trường, có 3 ca sĩ ‘ngoại quốc’ là Cô Lang hát bài ‘Oh, my darling’ Kim Dung nhạc Pháp ‘biết chết liền’, và Minh Cảnh với bản ‘LâmThol bất tận’… Tui kéo tay Hồng Thạch, Chan Tha ra múa… .Hai phó nhòm là Hút Sơn, Phạm Thu vừa quay phim vừa uốn éo theo điệu nhạc, hình ảnh trong đó chắc cũng lộn tùng phèo… Cả bọn một phen cười no bụng, vui ơi là vui! Tui không nhớ là ai được chấm giải nhứt trong cuộc chơi đó, nhưng NgọcThái thì bông tặng không có chỗ cầm, phải nhét cả vào mắt kiếng, vành tai, ca sởi NDũng sở hữu một chiều cao khiêm tốn nên khi nhảy cha cha cha với bạn gái Cảnh hù cao lêu khêu trông ngộ hết sức, nhưng rất được bạn bè cổ vũ nồng nhiệt… 
Tới màn chụp hình lưu niệm dưới sự chỉ đạo của Lực mới khí thế hơn nữa, khiêng cái ghế nầy , dẹp cái bàn kia để đủ chỗ cho cả trăm người đứng ngồi chen chúc, mấy tay chụp hình theo đủ kiểu nghiêng ngữa, đứng quỳ, tui khoái bấm máy cái vụ nầy hơn là cảnh chính, vì ít khi người ta biết mình như thế nào lúc đương thao tác ‘nghệ thuật’. Nghe nói tấm hình đông vui nầy sang năm mới tặng lại bạn bè. Ai có đi dự họp mặt thì sẽ có một tấm đem về khoe ‘đố tìm thấy Anh ( hay em ) trong đó’… hổng khoái sao!.Chụp hình xong, tui mới ngó lên tuốt nóc sân khấu, thấy Nứng đứng cao nhứt ở đó, bên cạnh là Hoàng Minh, chắc Nứng sợ bạn bè quên mặt hay sao vậy? Dầu sao Nứng cũng được bình chọn là chò cao niên nhứt trong nhóm 68-75.

Bên lề cuộc vui, tui cảm động nhứt là tình nghĩa tương trợ dành cho bạn gặp khó khăn, trong đó có 2 bạn KPL và SNM nhận tiền ủng hộ của nhóm,và quà riêng của các bạn khác (SNM bị strock, phải chống gậy đến chung vui), dịp nầy tui gặp H, nhà ở Vũng Thơm cũng bệnh nặng, thương bạn, tui gửi chút tiền nhưng bạn không nhận, nhìn nụ cười héo hắt trên gương mặt xanh xao của bạn, tui ao ước những năm sau tui về còn gặp bạn nữa, biết đâu được phước chủ may thầy! Cầu cho bạn khỏe mạnh để mình còn nhảy điệu Lâmthol với nhau nhe.
Buổi họp mặt kết thúc tại đây, nhưng hậu đại hội thì còn dài dài trong những ngày sau đó, hết ăn sáng 7AM với bún gỏi già, cà phê Hoa Sứ, ăn tối ở ngã ba 6 vú, gần Hồ TịnhTâm, tất niên nhà Cảnh hù, khai trương quán bánh Xèo Cô Mai, điểm tâm càry hẻm 333, càphê nhà Minh, họp mặt chia tay ở quán sân vườn trên đường Phú Lợi… .Những câu chuyện bè bạn bao giờ cũng như mới kể, dầu có chuyện nói đi nói lại nhiều lần mà lần nào cũng cười hả hê, cành bụng.Có lúc tui tự hỏi ‘Sao mà bạn bè mình vẫn còn trẻ thế?’ dầu mỗi năm mỗi tuổi đời tăng, có khi tăng theo cấp số nhân mà mình không biết, quên đi những bận bịu đời thường áo cơm lận đận, họp bạn khi có dịp vẫn là cơ hội tốt nhứt để mình sống thiệt với mình hơn, mà có gì ‘hoành tráng’ đâu, vài ly càphê ngồi suốt buổi tối, bình cũ rượu mới với mấy đứa cuối tuần, khề khà chút men để thấy ấm lòng nhau, bạn cũ nhưng mà cái tình không cũ, tui đắc ý chữ ‘rộn’ trong bài viết mới đây của HQL. Sống mà bận hoài thì chán chết, phải có lúc không bận chớ (ý quên!) để thấy mình còn rộn ràng hơn, đáng sống hơn, ai hổng tin bữa nào làm bộ quên bận thử, biết liền!

                                                              

Một trời yêu

2007-12-25 05.30.42

Ba ơi,

Còn vài ngày nữa thôi là đến ngày giỗ năm thứ hai của ba rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá. Cách đây hai năm về trước, con nhớ:

Vào một ngày cuối năm,
gió ngoài trời lạnh lắm…
ba ra đi âm thầm,
buông xuôi bàn tay nắm.

Nơi chốn nào xa xăm,
ba về con không biết,
chỉ còn đây ly biệt,
thương tiếc và buồn thiu!

Tiễn ba đi một chiều,
hoa cỏ buồn hắt hiu,
khăn tang sầu con vấn,
vấn một trời đìu hiu!

Lần đầu tiên con hiểu,
mất ba buồn bao nhiêu…
Lần đầu tiên con hiểu,
con mất một trời yêu!

Con đã thực sự mất đi một trời yêu sau ngày ba vĩnh viễn xa con. Đó đã là sự thật và không gì có thể thay đổi được. Con vẫn nhớ ba rất nhiều, nhiều hơn lúc nào hết và cứ mỗi lần như vậy, nước mắt của con lại tuông tràn, cho dù bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào. Giá như bây giờ con là một nghệ sĩ cải lương hay là một kịch sĩ, chắc con sẽ diễn xuất tài ba lắm trong các vai trò bi thương đầy nước mắt, chỉ cần con nhớ đến ba thôi…

Có lẻ con cũng như bao nhiêu người khác, chỉ biết trân trọng và yêu quí những gì mà mình đã mất đi, phải không ba? Ba đã cho con một trời yêu thương và hạnh phúc khi ba còn sống, nhưng chưa bao giờ con nghĩ tới, cho đến một ngày ba không còn bên con nữa…

Má, các anh, em trong gia đình và bạn bè thân thương của con đều khuyên con nên sống cho vui vẽ, có như vậy linh hồn của ba sẽ được nhẹ nhàng bên kia thế giới. Con đã hiểu điều này và cố gắng làm theo, chỉ tại trái tim con không chịu nghe lời mà thôi.

Thôi thì hãy để cho con được khóc và xin ba đừng lo vì bất cứ nỗi buổn nào rồi cũng phai nhạt với thời gian, tùy theo nhanh hay chậm mà thôi. Chỉ còn lại nỗi nhớ ba, xin cho con được giữ lại vì đó là “một trời yêu” mà ba đã dành riêng cho con và con sẽ vĩnh viễn biết trân quý.

Thủy Trang

(12/2018)

 

Em là quê hương

IMG_5942

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

                              Màu mắt em buồn đá vọng phu
                              mùa biên cương chiến chinh vào thu
                              dáng em về chìm sâu tượng đá
                              sóng nhạt nhòa đảo nhỏ san hô

                              mấy ngàn năm lên đường vó câu
                              hồn sử cương vướng vất hận thù
                              về phương nam một dòng đại tộc
                              màu mắt quê hương đá vọng phu

                                            Trầm Khanh

Dòng chữ Việt

IMG_3859

Tôi muốn viết những lời thơ thật đẹp,
nói về anh những nhà giáo tận tâm.
Có trái tim biết thao thức âm thầm,
và đôi mắt trầm ngâm trên trang sách.

Dẫu quê hương có nghìn trùng xa cách,
nhưng nỗi lòng vẫn còn đó niềm đau.
Dù cho ở chốn nơi nào,
là người nước Việt thương nhau hết lòng.

Anh mang từng chữ từng dòng,
viết thành trang sách tất lòng dấu yêu.
Có ai biết được một điều,
đó là tâm huyết chắt chiu cho đời.

Lòng anh không chút đổi dời,
vẫn yêu trẻ nhỏ với trời quê hương.
Có đêm thức suốt canh trường,
cho dòng chữ Việt mến thương mãi còn.

Cho tôi giữ chút lòng son,
mang ơn anh giữa nước non xa vời.
Mẹ việt Nam ơi, bên kia trời,
chúng con xin nguyện suốt đời thủy chung.

 Thủy Trang

Bài thơ cảm họa

Xin thân mến giới thiệu đến các bạn bài thơ cảm họa từ bài thơ “Sóng biếc của HT.” qua ngòi bút truyền cảm của anh Trần Văn Dõng. Anh là người bạn học cũ của anh hai tôi và cả ba chúng tôi cùng chung học dưới mái trường Trung Học Hà Tiên xưa. Xin cám ơn anh rất nhiều đã cho phép tôi chia sẻ bài thơ đầu tiên này của anh với quehuongvaniemnho. Mong ước rằng chúng tôi sẽ tiếp tục được đón nhận nhiều bài thơ khác nữa của anh, anh nhá! Cám ơn anh thật nhiều. (Thủy Trang).

IMG_4942

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

                         Sóng biếc ơ hờ thương nhớ ai
                         Cách ngăn nghìn dặm thẳm xa dài
                         Sầu giăng khóe mắt, sầu vương bận
                         Bao nắng thu tàn, môi mắt phai.

                        Sóng biếc ơ hờ thương nhớ ai
                        Cánh chim cô lẻ lạc xa loài
                        Bờ cao, sóng vỗ, miên man tận
                        Một bóng quan hoài dưới nắng mai.

                       Sóng biếc ơ hờ thương nhớ ai
                       Cô liêu trên cát ngóng phương đoài
                       Trùng dương biển cả triều dâng réo
                       Ru mãi trăm năm khúc vọng hoài.

                                 (Sài Gòn, 12/2018)

 

Cho tôi xin

 

IMG_5851

Hình ảnh:  Lựu Nguyễn

                                     Có cô chèo thuyền nhỏ,
                                     ngày dài trên bến sông.
                                     Thuyền xa dần ước vọng
                                     đôi chèo cũ cong cong.

                                    Cô mơ dòng suối trong,
                                    cho cuộc đời đỡ khát.
                                    Cô mơ trời xanh mát,
                                    cho giọt mồ hôi tan.

                                   Có khi gạt lệ tràn,
                                   dấu đi đời lầm than.
                                   Có khi bỗng bàng hoàng,
                                   nhìn bàn tay vỡ tan.

                                   Cho tôi xin muộn màng,
                                   trong đời cô mơ ước.
                                   Cho tôi một lần được,
                                   bước gần lại yêu thương.

                                        Thủy Trang

Sóng biếc

IMG_6594

Sóng biếc ơ hờ thương nhớ ai
Nghe chừng đâu đó tiếng thở dài
Năm tháng sầu tương dường mê mãi
Đợi nắng thu tàn mắt môi phai 

Sóng biếc ơ hờ thương nhớ ai
Dõi mắt đường chim xoãi lạc loài
Cánh nhạn tung trời nghe hoang hoải
Nỗi sầu cô lữ mỗi sớm mai

Sóng biếc ơ hờ thương nhớ ai
Sương sa lóng lánh biển ngóng đoài
Trùng dương lớp lớp chiều quan ải
Điệu ru ngày ấy vấn vương hoài

                    HT.

Chuyện bây giờ mới kể

IMG_5062

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

Cuối năm lớp 9 tôi  bắt đầu biết mộng mơ ngoài cửa lớp, thích đọc thơ tình, nghe nhạc buồn, yêu màu tím, thích đi lang thang đường Giao Hạ sau giờ tan học, thích uống sâm bổ lượng dưới chân cầu Bon buổi trưa,  thích ngồi cà phê quán Trang buổi tối… .Nói chung cái thời vàng son con gái thì thích đủ thứ mà không biết chắc mình thích nhứt cái gì!
Tình cờ đọc bài thơ ‘ Pleiku có gì lạ’ của anh chàng lính nào đó đóng quân trên phố núi heo hút, ‘ Nếu em hỏi Pleiku có gì lạ, anh kể em nghe những buổi chiều vàng, mà nhiều đêm anh nằm chờ trời sáng, để nhìn mặt trời trên đỉnh sương tan… .hai ngón tay vàng khè cay đắng, anh uống cà phê như uống cô đơn’ . Thời chinh chiến đánh nhau ì xèo, sống chết không biết  lúc nào nên cô nữ sinh dễ mũi lòng trước nỗi buồn nhè nhẹ của chàng lính trẻ, thế là tôi viết thư làm quen với mấy dòng theo kiểu tìm bạn bốn phương đẹp xấu tùy người đối diện dù biết mình có chiều cao khiêm tốn, thân hình hơi bé bự, và nụ cười răng thỏ.
Thư qua thư lại đâu cả năm trời, thật tình tôi cũng không biết gì để tám ngoài chuyện trời trăng mây nước, .’. hôm nay bé đi học, sáng sớm trời mờ mờ sương, bé đi ngang qua con đường Giao Hạ thấy hoa bằng lăng nở tím, bé chợt nhớ anh .’ chời ơi cải lương hết biết!! Nhưng anh chàng thì rất chân tình, thư nào cũng dài mười mấy trang giấy học trò kể lể nỗi niềm tâm sự của lính nơi tiền đồn xa xôi, và dĩ nhiên là luôn kèm theo đôi vần thơ làm tim tôi nhúc nhích ‘ Em có về qua con đường Giao Hạ, ngắt dùm anh đôi cánh lá me xanh, viết yêu thương trãi đầy trên trang lá… Không biết tôi tả con đường Giao Hạ ở Sóc Trăng ra sao mà anh chàng tưởng tượng nó thành con đường Duy Tân cây dài bóng mát tuốt trên Sàigòn có lá me bay bay, nhưng không sao, đường nào cũng đẹp cũng thơ trong tuổi học trò.
Và dĩ nhiên tôi cũng đâu dấu kín mối tình lãng mạn người yêu của lính này với đám bạn nghịch ngợm, những lá thư được chuyền tay nhau đọc rồi cười khúc khích, có đứa còn thuộc thơ chàng hơn là thuộc bài trong lớp, có đứa ái mộ xin làm em gái hậu phương.
Mùa Noel năm đó chàng có mấy ngày phép để bay về gặp bé, dù hơi run nhưng phải đối diện sự thật thôi, hên là thời gian này Ba Má tôi đi vắng, tôi bèn rủ mấy đứa bạn tới nhà bày đặt nấu nướng ăn Reveillon cho có vẽ trịnh trọng ấm cúng với đèn cầy lung linh và bình bông bụp, bông giấy màu sắc tá lã (nhà có gì bứt nấy mà). Tôi và lũ bạn hồi hộp chờ đến giờ hoàng đạo, tôi hình dung một chàng lãng tử khoác áo trây di, dáng cao lớn hiên ngang với đôi giày đinh bết bùn đất hành quân.
Rồi nhà thơ cũng xuất hiện trong bóng đêm mờ ảo, tôi thì thào ‘chời ơi sao mà … ’ chàng không giống người trong mộng của tôi, nhưng nhỏ Huỳnh đã nháy mắt ‘suỵt để đón khách đã’, thật tình chàng cũng dễ thương với giọng Huế nhỏ nhẹ và đôi mắt ướt buồn. Cả bọn hào hứng nhập tiệc vì … quá đói. Thật là một đêm Giáng Sinh đầy ấn tượng!
Mặc dù chiều cao của tôi không tăng nhưng tình yêu của chàng thì mỗi ngày mỗi lớn, những bài thơ vượt không gian cách trở để bay vào cặp tôi trĩu nặng, đến nổi tôi phải tự hỏi lòng mình đã thật sự yêu chưa hay chỉ là những xao xuyến đầu đời của tuổi mới lớn?
Mùa hè 1974 trong một chuyến về phép, chàng nhất định vào nhà gặp Ba Má tôi để bàn chuyện cưới xin, phượng đỏ có chàng tới hỏi thiệt sao? Ba tôi thì ưng bụng cái thằng hiền lành, nhưng Má tôi lại nhất quyết nói không, bà bảo tôi còn nhỏ phải xong chuyện học hành, vả lại anh lính tráng rày đây mai đó … lấy chồng chiến binh mấy người đi trở lại, tuy bà không nói ra nhưng tôi biết Má sợ út cưng của Má lấy chồng khổ sớm. Anh buồn hiu ra về, tôi tưởng cuộc tình đầy thơ đầy nhạc suốt hai năm ba tháng mười bảy ngày của tôi tới đây là chết ngắt khi tôi thấy Má mình có lý!Vậy mà anh cũng nán lại Sóc trăng suốt mấy ngày phép đó, chỉ để hẹn nhau ở đầu đường Giao Hạ rồi đi uống cà phê, hay ăn mì ở mấy tiệm vắng trong chợ (sợ Má thấy), bên anh tôi vẫn cố nói cười ríu rít hồn nhiên cho nguôi ngoai nỗi hụt hẩng trong trái tim chàng. Một lần hai đứa đương ăn kem vui vẻ, bổng anh nắm chặt tay tôi hỏi ‘ bé có yêu anh không ? dạ có, vậy bé có chịu trốn nhà theo anh không? Tôi như sắp khóc ‘dạ không’. Anh có đem theo cây súng, bây giờ anh bắn bé chết và anh tự tử theo, vậy bé có còn yêu anh không?’ tôi hốt hoảng bật khóc ‘dạ không’ một cách cương quyết trong khi anh cười phá lên.
Có thể anh đương thử lòng tôi mà cũng có thể tình yêu của tôi chưa đến độ chín rục để chuẩn bị cho cuộc sống lứa đôi mật ngọt, tôi thấy áy náy như mình có lỗi trong cuộc tình tan này, biết sao giờ?
Thời gian còn lại tối nào anh cũng đi ngang hẻm nhà tôi huýt sáo bài ‘Hạ trắng’ vu vơ như một ám hiệu để tôi bước ra sân cho anh ném bài thơ bay vèo qua hàng rào bông bụp, hên là cổng rào đã khép chớ con Mực mà nhào ra thì chắc anh phải chích ngừa… Những bài thơ được viết nắn nót trên tờ giấy bạc gói thuốc lá, nhưng tôi nhớ hoài lời thơ cuối cùng này.
Tặng em khoảnh khắc thời gian
Nhớ về Giao Hạ hai hàng cây xanh
Xây bao nhiêu mộng không thành
Tình yêu em vẫn mong manh tình buồn
Tặng em khoảnh khắc vô thường
Ai se duyên phận đôi đường hợp tan
Thức giấc giữa ánh trăng vàng
Gửi cho em chút bẽ bàng tình xưa
Cho dầu nắng cho dầu mưa
Cho dầu đứng giữa đôi bờ âm dương
Vì đời một gió hai sương
Người đâu lúc ghét lúc thương vô cùng
Thương người nước mắt rưng rưng
Thương ta thân phận tưng bừng cuộc chơi
Mai sau tắt ánh sao trời
Tặng cho em cả một đời hư vô .
Hai đứa chia tay lặng lẽ, tôi khóc thút thít cả tuần mà không hiểu sao mình khóc, mới yêu chút xíu thôi mà, nếu nói như Má tôi chuyện vợ chồng phải có duyên nợ thì cũng đành thôi, tôi nghĩ chẳng bao giờ ta gặp nhau lần nữa, Pleiku xa xôi nắng gió! Rồi tàn cuộc chiến, chắc số phận anh cũng như bao người lính khác, tôi cũng có chồng sau đó ít lâu, trong dịp lên Đàlạt chờ sinh đứa con đầu lòng, tôi tìm thăm nhà O dượng của anh, nghe kể Ba Mạ anh mất sớm ngoài Huế, mấy anh em phải vào đây sống với người thân, nên ở Đàlạt anh có nhiều kỹ niệm.
Ngôi nhà nhỏ trên đồi và bên bếp lửa ấm cúng, tôi lại ngỡ ngàng nghe chuyện của anh, người phụ nữ dí dí que củi trong lò than như đương nén sự tấm tức về nỗi buồn của mình ‘ anh ấy vẫn còn yêu chị, anh ấy đã làm biết bao nhiêu bài thơ cất trong ngăn kéo mà em vô tình đọc được, anh ấy còn dành đặt tên con bé là Trần thị Giao Hạ, em biết ngay anh ấy chỉ nghĩ tới chị mà thôi… ’ Ôi cái anh chàng này! tôi kêu lên khi nắm đôi tay thô ráp nhọc nhằn của Thu chia sẻ, lấy chồng nhà thơ thật bất hạnh, tình yêu anh ấy đã làm tổn thương trái tim người vợ trẻ như Thu.
‘Chuyện qua lâu rồi Thu ơi, bây giờ mình đã có chồng và sắp sinh con, mình cũng quên đi những lãng mạn thời còn trẻ, mình xin lỗi đã làm Thu buồn, thật tình mình không nghĩ là anh ấy tệ như vậy’ Tôi an ủi Thu và lại thấy mình như người có lỗi!
Tình Yêu thật kỳ lạ, nó không thể giống như một cái bánh to để chia đều sự ngọt ngào cho những người mình thương mến, mà chỉ là cục kẹo nhỏ để dành tặng riêng cho ai đó thôi, nên kẻ đến sau thường bị nghe bài ‘anh còn nợ em’ hổng biết khi nào mới trả dứt, tôi cũng chưa nghĩ nếu mình là Thu thì ra sao?
Hơn bốn mươi năm trôi qua, Love Story của tôi là một kỹ niệm đẹp đáng nhớ đời, lúc còn ở Sàigòn thỉnh thoảng tôi gặp anh, như hai người bạn thân thiết lâu ngày, chúng tôi kể nhau nghe những buồn vui được mất trong cuộc sống thăng trầm của mình, Thu đã ly dị sau đó vài năm, anh cưới thêm bà vợ nữa cho đời bớt buồn, con bé Giao Hạ đã mất trong một tai nạn năm nó 16 tuổi khiến anh như bị điên, suốt ngày lang thang trong rừng thông trên Blao, anh nuôi ong lấy mật mà sao đời anh cay đắng quá. Anh lại tiếp tục làm thơ tình khi bà vợ sau bỏ anh để lấy một tên Giám đốc giàu sụ… Thơ anh lại chất đầy ngăn tủ mà không có ai lén coi để biết anh viết gì trong đó. Rồi tôi theo chồng xa xứ, trước ngày đi anh còn nhắn vào phone tôi hai câu thơ ‘ ngỡ rằng ong bướm đã say, em qua bến lạ còn quay quắt buồn’. Mãi cho đến bây giờ ngồi nghĩ lại, không biết ngày xưa mình có yêu anh nhiều như anh đã yêu mình không, hay chỉ là thoáng bâng khuâng của mối tình đầu. Ôi ‘mối tình đầu của tôi, là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp.’
Bây gờ hai đứa đều già theo năm tháng, ở bên kia nữa vòng trái đất, anh đương thoi thóp từng ngày đếm bước thời gian, không biết anh có còn nguồn thơ để tặng người phụ nữ nào yêu anh tình cuối? Nhưng trong trái tim tôi, mối tình đầu của năm 17 tuổi vẫn luôn tươi trẻ, hồn nhiên và tinh khôi như ngày nào.

                                                              Ngọc Ánh