quê hương và niềm nhớ

Chuyện bây giờ mới kể

IMG_5062

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

Cuối năm lớp 9 tôi  bắt đầu biết mộng mơ ngoài cửa lớp, thích đọc thơ tình, nghe nhạc buồn, yêu màu tím, thích đi lang thang đường Giao Hạ sau giờ tan học, thích uống sâm bổ lượng dưới chân cầu Bon buổi trưa,  thích ngồi cà phê quán Trang buổi tối… .Nói chung cái thời vàng son con gái thì thích đủ thứ mà không biết chắc mình thích nhứt cái gì!
Tình cờ đọc bài thơ ‘ Pleiku có gì lạ’ của anh chàng lính nào đó đóng quân trên phố núi heo hút, ‘ Nếu em hỏi Pleiku có gì lạ, anh kể em nghe những buổi chiều vàng, mà nhiều đêm anh nằm chờ trời sáng, để nhìn mặt trời trên đỉnh sương tan… .hai ngón tay vàng khè cay đắng, anh uống cà phê như uống cô đơn’ . Thời chinh chiến đánh nhau ì xèo, sống chết không biết  lúc nào nên cô nữ sinh dễ mũi lòng trước nỗi buồn nhè nhẹ của chàng lính trẻ, thế là tôi viết thư làm quen với mấy dòng theo kiểu tìm bạn bốn phương đẹp xấu tùy người đối diện dù biết mình có chiều cao khiêm tốn, thân hình hơi bé bự, và nụ cười răng thỏ.
Thư qua thư lại đâu cả năm trời, thật tình tôi cũng không biết gì để tám ngoài chuyện trời trăng mây nước, .’. hôm nay bé đi học, sáng sớm trời mờ mờ sương, bé đi ngang qua con đường Giao Hạ thấy hoa bằng lăng nở tím, bé chợt nhớ anh .’ chời ơi cải lương hết biết!! Nhưng anh chàng thì rất chân tình, thư nào cũng dài mười mấy trang giấy học trò kể lể nỗi niềm tâm sự của lính nơi tiền đồn xa xôi, và dĩ nhiên là luôn kèm theo đôi vần thơ làm tim tôi nhúc nhích ‘ Em có về qua con đường Giao Hạ, ngắt dùm anh đôi cánh lá me xanh, viết yêu thương trãi đầy trên trang lá… Không biết tôi tả con đường Giao Hạ ở Sóc Trăng ra sao mà anh chàng tưởng tượng nó thành con đường Duy Tân cây dài bóng mát tuốt trên Sàigòn có lá me bay bay, nhưng không sao, đường nào cũng đẹp cũng thơ trong tuổi học trò.
Và dĩ nhiên tôi cũng đâu dấu kín mối tình lãng mạn người yêu của lính này với đám bạn nghịch ngợm, những lá thư được chuyền tay nhau đọc rồi cười khúc khích, có đứa còn thuộc thơ chàng hơn là thuộc bài trong lớp, có đứa ái mộ xin làm em gái hậu phương.
Mùa Noel năm đó chàng có mấy ngày phép để bay về gặp bé, dù hơi run nhưng phải đối diện sự thật thôi, hên là thời gian này Ba Má tôi đi vắng, tôi bèn rủ mấy đứa bạn tới nhà bày đặt nấu nướng ăn Reveillon cho có vẽ trịnh trọng ấm cúng với đèn cầy lung linh và bình bông bụp, bông giấy màu sắc tá lã (nhà có gì bứt nấy mà). Tôi và lũ bạn hồi hộp chờ đến giờ hoàng đạo, tôi hình dung một chàng lãng tử khoác áo trây di, dáng cao lớn hiên ngang với đôi giày đinh bết bùn đất hành quân.
Rồi nhà thơ cũng xuất hiện trong bóng đêm mờ ảo, tôi thì thào ‘chời ơi sao mà … ’ chàng không giống người trong mộng của tôi, nhưng nhỏ Huỳnh đã nháy mắt ‘suỵt để đón khách đã’, thật tình chàng cũng dễ thương với giọng Huế nhỏ nhẹ và đôi mắt ướt buồn. Cả bọn hào hứng nhập tiệc vì … quá đói. Thật là một đêm Giáng Sinh đầy ấn tượng!
Mặc dù chiều cao của tôi không tăng nhưng tình yêu của chàng thì mỗi ngày mỗi lớn, những bài thơ vượt không gian cách trở để bay vào cặp tôi trĩu nặng, đến nổi tôi phải tự hỏi lòng mình đã thật sự yêu chưa hay chỉ là những xao xuyến đầu đời của tuổi mới lớn?
Mùa hè 1974 trong một chuyến về phép, chàng nhất định vào nhà gặp Ba Má tôi để bàn chuyện cưới xin, phượng đỏ có chàng tới hỏi thiệt sao? Ba tôi thì ưng bụng cái thằng hiền lành, nhưng Má tôi lại nhất quyết nói không, bà bảo tôi còn nhỏ phải xong chuyện học hành, vả lại anh lính tráng rày đây mai đó … lấy chồng chiến binh mấy người đi trở lại, tuy bà không nói ra nhưng tôi biết Má sợ út cưng của Má lấy chồng khổ sớm. Anh buồn hiu ra về, tôi tưởng cuộc tình đầy thơ đầy nhạc suốt hai năm ba tháng mười bảy ngày của tôi tới đây là chết ngắt khi tôi thấy Má mình có lý!Vậy mà anh cũng nán lại Sóc trăng suốt mấy ngày phép đó, chỉ để hẹn nhau ở đầu đường Giao Hạ rồi đi uống cà phê, hay ăn mì ở mấy tiệm vắng trong chợ (sợ Má thấy), bên anh tôi vẫn cố nói cười ríu rít hồn nhiên cho nguôi ngoai nỗi hụt hẩng trong trái tim chàng. Một lần hai đứa đương ăn kem vui vẻ, bổng anh nắm chặt tay tôi hỏi ‘ bé có yêu anh không ? dạ có, vậy bé có chịu trốn nhà theo anh không? Tôi như sắp khóc ‘dạ không’. Anh có đem theo cây súng, bây giờ anh bắn bé chết và anh tự tử theo, vậy bé có còn yêu anh không?’ tôi hốt hoảng bật khóc ‘dạ không’ một cách cương quyết trong khi anh cười phá lên.
Có thể anh đương thử lòng tôi mà cũng có thể tình yêu của tôi chưa đến độ chín rục để chuẩn bị cho cuộc sống lứa đôi mật ngọt, tôi thấy áy náy như mình có lỗi trong cuộc tình tan này, biết sao giờ?
Thời gian còn lại tối nào anh cũng đi ngang hẻm nhà tôi huýt sáo bài ‘Hạ trắng’ vu vơ như một ám hiệu để tôi bước ra sân cho anh ném bài thơ bay vèo qua hàng rào bông bụp, hên là cổng rào đã khép chớ con Mực mà nhào ra thì chắc anh phải chích ngừa… Những bài thơ được viết nắn nót trên tờ giấy bạc gói thuốc lá, nhưng tôi nhớ hoài lời thơ cuối cùng này.
Tặng em khoảnh khắc thời gian
Nhớ về Giao Hạ hai hàng cây xanh
Xây bao nhiêu mộng không thành
Tình yêu em vẫn mong manh tình buồn
Tặng em khoảnh khắc vô thường
Ai se duyên phận đôi đường hợp tan
Thức giấc giữa ánh trăng vàng
Gửi cho em chút bẽ bàng tình xưa
Cho dầu nắng cho dầu mưa
Cho dầu đứng giữa đôi bờ âm dương
Vì đời một gió hai sương
Người đâu lúc ghét lúc thương vô cùng
Thương người nước mắt rưng rưng
Thương ta thân phận tưng bừng cuộc chơi
Mai sau tắt ánh sao trời
Tặng cho em cả một đời hư vô .
Hai đứa chia tay lặng lẽ, tôi khóc thút thít cả tuần mà không hiểu sao mình khóc, mới yêu chút xíu thôi mà, nếu nói như Má tôi chuyện vợ chồng phải có duyên nợ thì cũng đành thôi, tôi nghĩ chẳng bao giờ ta gặp nhau lần nữa, Pleiku xa xôi nắng gió! Rồi tàn cuộc chiến, chắc số phận anh cũng như bao người lính khác, tôi cũng có chồng sau đó ít lâu, trong dịp lên Đàlạt chờ sinh đứa con đầu lòng, tôi tìm thăm nhà O dượng của anh, nghe kể Ba Mạ anh mất sớm ngoài Huế, mấy anh em phải vào đây sống với người thân, nên ở Đàlạt anh có nhiều kỹ niệm.
Ngôi nhà nhỏ trên đồi và bên bếp lửa ấm cúng, tôi lại ngỡ ngàng nghe chuyện của anh, người phụ nữ dí dí que củi trong lò than như đương nén sự tấm tức về nỗi buồn của mình ‘ anh ấy vẫn còn yêu chị, anh ấy đã làm biết bao nhiêu bài thơ cất trong ngăn kéo mà em vô tình đọc được, anh ấy còn dành đặt tên con bé là Trần thị Giao Hạ, em biết ngay anh ấy chỉ nghĩ tới chị mà thôi… ’ Ôi cái anh chàng này! tôi kêu lên khi nắm đôi tay thô ráp nhọc nhằn của Thu chia sẻ, lấy chồng nhà thơ thật bất hạnh, tình yêu anh ấy đã làm tổn thương trái tim người vợ trẻ như Thu.
‘Chuyện qua lâu rồi Thu ơi, bây giờ mình đã có chồng và sắp sinh con, mình cũng quên đi những lãng mạn thời còn trẻ, mình xin lỗi đã làm Thu buồn, thật tình mình không nghĩ là anh ấy tệ như vậy’ Tôi an ủi Thu và lại thấy mình như người có lỗi!
Tình Yêu thật kỳ lạ, nó không thể giống như một cái bánh to để chia đều sự ngọt ngào cho những người mình thương mến, mà chỉ là cục kẹo nhỏ để dành tặng riêng cho ai đó thôi, nên kẻ đến sau thường bị nghe bài ‘anh còn nợ em’ hổng biết khi nào mới trả dứt, tôi cũng chưa nghĩ nếu mình là Thu thì ra sao?
Hơn bốn mươi năm trôi qua, Love Story của tôi là một kỹ niệm đẹp đáng nhớ đời, lúc còn ở Sàigòn thỉnh thoảng tôi gặp anh, như hai người bạn thân thiết lâu ngày, chúng tôi kể nhau nghe những buồn vui được mất trong cuộc sống thăng trầm của mình, Thu đã ly dị sau đó vài năm, anh cưới thêm bà vợ nữa cho đời bớt buồn, con bé Giao Hạ đã mất trong một tai nạn năm nó 16 tuổi khiến anh như bị điên, suốt ngày lang thang trong rừng thông trên Blao, anh nuôi ong lấy mật mà sao đời anh cay đắng quá. Anh lại tiếp tục làm thơ tình khi bà vợ sau bỏ anh để lấy một tên Giám đốc giàu sụ… Thơ anh lại chất đầy ngăn tủ mà không có ai lén coi để biết anh viết gì trong đó. Rồi tôi theo chồng xa xứ, trước ngày đi anh còn nhắn vào phone tôi hai câu thơ ‘ ngỡ rằng ong bướm đã say, em qua bến lạ còn quay quắt buồn’. Mãi cho đến bây giờ ngồi nghĩ lại, không biết ngày xưa mình có yêu anh nhiều như anh đã yêu mình không, hay chỉ là thoáng bâng khuâng của mối tình đầu. Ôi ‘mối tình đầu của tôi, là cơn mưa giăng giăng ngoài cửa lớp.’
Bây gờ hai đứa đều già theo năm tháng, ở bên kia nữa vòng trái đất, anh đương thoi thóp từng ngày đếm bước thời gian, không biết anh có còn nguồn thơ để tặng người phụ nữ nào yêu anh tình cuối? Nhưng trong trái tim tôi, mối tình đầu của năm 17 tuổi vẫn luôn tươi trẻ, hồn nhiên và tinh khôi như ngày nào.

                                                              Ngọc Ánh

DÒNG SÔNG VÀ BẾN NHỚ

 

IMG_5561

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

           Trích từ tuyển tập “Màu mắt quê hương” của nhà thơ Trầm Khanh.                                                                         

                                                    như dòng sông…trôi đi
                                                    và lòng ta..trôi đi
                                                    mai.chiều.nghe nắng nhạt
                                                    bờ xa. trôi. bờ xa

                                                    dòng sông trôi.lòng ta
                                                    qua miền xa.miền xa
                                                    thời gian bờ xanh ngắt
                                                    tóc bay.bay chiều tà

                                                    phiếm du.chiều.muôn chiều
                                                    ghé quanh đời.quạnh hiu
                                                    bỏ quên từng bến nhớ
                                                    sóng vỗ.buồm.cô liêu

                                                   mắt soi trời bến cũ
                                                   khúc hát trầm lãng phai
                                                   dư âm mòn đá cuội
                                                   buồn xa.mây.buồn xa

                                                  lòng ta chừ.xa khơi
                                                  tình say phố quên người
                                                  áo bay.tròn ốc đảo
                                                  sa mạc.ngàn mây trôi

                                                  thơm hương.chùm thơ. mùa
                                                  tháng ngày chơi đã trưa
                                                  phù sa trầm tích cũ
                                                  một đời.khóc.trong mưa

                                                  chết trong hồn tuổi nhỏ
                                                  cháy khô miền đôi mươi
                                                  đã bao mùa.tóc hạ
                                                  dấu nỗi buồn nơi đâu

                                                  buồm dâng say.chiều tà
                                                  chìm sâu.mù.đảo xa
                                                  mai về trôi bến nhớ
                                                  thế nhân buồn ai hay

                                                     Trầm Khanh

Ba Na Hills

 

Quê hương mình sao mà đẹp quá! Xin gởi đến các bạn vài tấm ảnh của một người bạn, Lựu Nguyễn và em gái Lệ Hằng của tôi đã chụp được từ Ba Na Hills, khu du lịch nổi tiếng thuộc thành phố Đà Nẵng với lối kiến trúc mang màu sắc của nền văn hóa Tây Phương rất đẹp mắt, thật hữu tình và lãng mạn. Xin cám ơn Lựu Nguyễn và Lệ Hằng đã chia sẻ những hình ảnh này với chúng tôi. (Thủy Trang).

 

Từ biệt Lê Phước Hải

  Mãi mãi như nhiên   

                                            Hồ Hải

 (Tặng lệ Thủy ở Cali và bạn bè thân thương.)   

ban

Ngọc Lê, Loán, Xuân Mỹ,Tuyết Ngọc, Thúy Phượng, Lệ Thủy, Yến Phượng,  Phước An, Lê Phước Hải

Hỡi dung nhan chưa bao giờ tàn úa              
Vẫn dồng tiền trên má lúm làm duyên
Vẫn tươi tắn với nụ cười rạng rỡ
Dẫu nghìn trùng xa cách vẫn hồn nhiên

Ta lữ khách đã ngàn năm sinh tử
Chợt lặng người tỉnh giấc vỗ tay cười
Kiếp làm chồng thế gian sao vất vả
Hạnh phúc nào hơn trốn vợ rong chơi 

Là sóng biển hay ta là biển cả
Là tự tình hay nguồn cội yêu thương
Xin một thoáng nhớ bạn bè xứ lạ
Dệt tình thư cho lá đổ sân trường

Xin hẹn lại nơi khởi hành tiền kiếp
Ta rong chơi quên hẳn thế gian buồn
Giữa như nhiên bình yên và thầm lặng
Chim xa đàn xoãi cánh giữa trời thương.

     

 Từ biệt bạn,

ban

Lê Phước Hải

Lê Phước Hải, bài thơ bạn viết tặng cho tôi và bạn bè thân thương “Mãi mãi như nhiên” vẫn còn đó, hình ảnh người học trò cũ vô tư buổi nào của trường Trung Học Hà Tiên xưa vẫn còn đây, vậy mà bạn đã ra đi rồi “ Chim xa đàn xoãi cánh giữa trời thương”. Bạn đã thực sự rời bỏ chúng tôi  để “rong chơi quên hẳn thế gian buồn”. Hồ Hải, bút danh nghe giang hồ tứ hải, nhưng lại là người bạn hiền hòa và thân thiết biết bao nhiêu. Tôi còn nhớ khoảng năm 1996, khi tôi có dịp về thăm lại quê hương Hà Tiên, tôi đã cùng với một số bạn bè của Đệ Tứ Quốc Tế thuở nào:  Ngọc Lê, Thanh Tuyên, Thúy phượng, Yến Phượng, Xuân Mỹ, Trương Công Tước, Tiền Thiên Lộc, Trần Phước An, Lê Phước Hải và hai người bạn ở kế bên nhà năm xưa Tuyết Ngọc, Loán cùng đi Mũi Nai chơi. Chúng tôi có dịp nhắc lại chuyện xưa thời còn đi học và chọc phá nhau ầm ỉ. Trong lúc bạn bè đang mãi mê vui đùa, cười nói… vì lâu ngày mới gặp lại. Chỉ có bạn là “riêng một góc trời” lặng lẽ nhìn ra biển khơi hay đang suy tư một điều gì đó… cho nên Ngọc Lê gọi bạn là “thi sĩ” đấy.

Ngày đó bây giờ đã xa rồi, người thi sĩ vô danh này đã để lại trong lòng bạn bè nhất là những người bạn xa xứ như chúng tôi bao nỗi nhớ khôn nguôi, khi biết rằng trong tận cùng sâu thẳm của tâm hồn bạn, chúng tôi vẫn còn đây cho dù chỉ là một thoáng qua “Xin một thoáng nhớ bạn bè xứ lạ”.

Cám ơn bạn, cám ơn tình bạn tuyệt vời của bạn. Lê Phước Hải, người bạn mà tôi sẽ không bao giờ quên.  “Xin hẹn lại nơi khởi hành tiền kiếp” chúng ta sẽ mãi mãi là những người bạn thân với nhau, cho dù “Dẫu nghìn trùng xa cách vẫn hồn nhiên” bạn nhỉ!

Xin nguyện cầu cho linh hồn của bạn được bình yên và sớm an nghỉ nơi miền cực lạc như có lần bạn đã nhắc đến trong bài thơ “Mãi mãi như nhiên” là “bình yên và thầm lặng” bạn nhé!

                                                     Thủy Trang

Bạn của tôi

Viết cho các bạn học cũ cùng chung mái trường Trung học Hà Tiên xưa với tôi, đã một đời xa tôi: Nguyễn Văn Xuân, Dương Hà, Nguyễn Minh Hùng, Phan Thị Liên Phương, Trương Công Tước, Trần Minh Trí, Trần Phước An, Lưu Kim Nhan

                                                    Bạn đi rồi như vì sao chợt tắt,
                                                    trên bầu trời buồn thảm buổi hôm nay.
                                                    Tiễn bạn đi tiếc nuối tháng năm này,
                                                    thế là hết ngày mai đây vĩnh biệt.

                                                    Xin từ giả những bạn bè thân thiết,
                                                    và người thân muôn thuở cách biệt rồi.
                                                    Còn lại đây trống vắng với đơn côi,
                                                    mắt đã khép thay đời người trăn trối.

                                                   Bạn đã nói lời từ ly quá vội,
                                                   để bao người thương tiếc buổi chia tay.
                                                   Bạn đi rồi không có ngày gặp lại,
                                                   lần cuối cùng trang trãi trắng bàn tay.

                                                   Cách biệt hôm nay cho tôi giữ lại,
                                                   tình bạn này muôn thuở chẳng hề phai.
                                                   Hãy bình yên trong một giấc ngủ dài,
                                                   bên bạn đó yêu thương còn mãi mãi.

                                                                    Thủy Trang

  

  

 

Tâm tình

IMG_0709

Có những niềm đau ví chừng bất tận,
Duỗi hồn đơn tìm một chút nghĩ yên.

Muốn phá tan những xiềng xích u phiền,
trên đỉnh núi một mình ta nghiêng chén.

Ta muốn sống như một lần hò hẹn,
cùng người thương nói hết chuyện trăm năm.
Để rồi quên những mơ ước âm thầm,
Khi dấn bước làm thân người vạn dặm.

Ta muốn được yêu một lần say đắm,
Khi hướng nhìn bầu trời thẳm xa xăm.
Nói với quê hương lời tình tự ngàn năm,
Còn muôn thuở trong lòng người viễn xứ.

Ta muốn được trào dâng nguồn thi tứ,
ngợi ca đời vạn vật mãi xinh tươi.
Rồi thảnh thơi ta cất nhẹ tiếng cười,
Và bước khẻ rời xa dần đỉnh núi

                 Song Thùy

Nhớ!

 

 

Đệ Tứ – Trung Học Hà Tiên

Những ngày xưa thân ái,
Xin gởi lại cho nhau.
Những thơ ngây thuở nào,
Xin giữ mãi cho nhau.

Thủy Trang
     

Anh có biết

                      Thủy Trang 

DSC03745
Giảng đường- Đại học Văn Khoa.

Anh có biết em vô vàn thương nhớ,
nhớ giảng đường và nhớ áo Văn Khoa.

Nhớ chiều mưa hay một sáng nhạt nhòa,
khi anh đến chan hòa muôn nắng ấm.

Ngày đầu tiên ngỡ ngàng ngây ngô lắm,
anh làm quen trông lẩm cẩm làm sao.
Sách em trao anh muốn mượn môn nào,
anh lý‎nh quýnh môn nào… anh cũng thiếu.

Em cũng thế sao mà ư ngượng nghịu,
câu trả lời cứ thờ thẩn loanh quanh.
Trong đám đông chỉ nhìn thấy mình anh,
là thế giới an lành em tìm kiếm.

Bao năm qua tình yêu còn ngọt lịm,
em bây giờ dù sống kiếp tha hương.
Chuyện ngày xưa vẫn là một thiên đường,
anh có biết em vô vàn thương nhớ!

 

NHỚ ANH

Nhà thơ Đông Hồ tên khai sinh là Lâm Tấn Phác, sinh ngày 16 tháng 2 năm Bính Ngọ, nhằm ngày 10.03.1906 tại làng Mỹ Đức, tỉnh Hà Tiên (nay thuộc thị xã Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang) (theo anh Võ Văn Nhơn).

Và vào ngày 25.03.1969 (tức ngày mồng 8 tháng 2 năm Kỷ Dậu), trên một giảng đường ở lầu hai lộng gió của Đại học Văn Khoa Sài Gòn, Đông Hồ đã bất ngờ ngã xuống trong vòng tay của những sinh viên rất mực yêu mến mình lúc đang ngâm dở dang bài thơ Trưng nữ vương của nữ sĩ Ngân Giang. Ông được các sinh viên đưa vào bệnh viện, ông mất ngay ngày hôm đó, hưởng thọ 63 tuổi. (theo anh Võ Văn Nhơn).           

Sự nghiệp của Đông Hồ là sự nghiệp của một người yêu tha thiết tiếng mẹ. Dù là dạy học hay làm báo, dù làm thơ hay là khảo cứu, ông đều có ý thức là mình đang  xây dựng tương lai cho “tiếng Việt huy hoàng”. Vượt trên vị trí một nhà thơ, nhà giáo, nhà báo bình thường, Đông Hồ thật sự là một nhà văn hóa của dân tộc. (theo anh Võ Văn Nhơn).

Nhớ tiếc và biết ơn sự nghiệp xây dựng tương lai cho “tiếng việt huy hoàng” của một nhà thơ, nhà báo, nhà khảo cứu Đông Hồ. Xin các bạn hãy lắng lòng theo dõi những cảm xúc, những thương yêu với những dòng lệ tuông rơi qua một số bài thơ của các thi hữu thời bấy giờ, khi được biết thi sĩ Đông Hồ đã vĩnh viễn rời xa họ, rời xa thế gian này.

Trước hết chúng tôi xin trân trọng giới thiệu bài thơ “NHỚ ANH” của nữ sĩ Mộng Tuyết, người bạn đời và cũng là người bạn thơ của thi sĩ Đông Hồ qua công trình nghiên cứu và soạn thảo của anh Võ Văn Nhơn. (Thủy Trang).

 NHỚ ANH 

IMG_0918

ĐÔNG HỒ

Còn anh em chẳng làm thơ
Có anh là sống giấc mơ tuyệt trần
Yêu anh tự kiếp tiền thân
Gặp anh biết được có gần kiếp sau.

Tương tư nở đóa mộng đầu
Tuyết sương mong họa trọn câu ân tình
Bây giờ bóng đã xa hình
Bồng lai hạc lánh ngoài vành nước mây.

Biết từ tấm bé thơ ngây
Tuổi xuân chưa hé nụ gầy đào thơ
Làm con chim nhỏ học trò
Học anh những tiếng líu lo chân truyền.

Biết nhau chẳng thệ chẳng nguyền
Nặng lời vàng đá thắm duyên tơ hồng
Dâng anh cả một tấm lòng
Như làn sóng gợi bềnh bồng hồn nhiên.

Ngày ngày dưới mái thư hiên
Ngòi son ngọn thỏ dấu khuyên điểm vần
Học chơi mà chẳng chuyên cần
Quyển vàng chữ ngọc dần dần nên ưa.

Sách hồng lật ngỏ trang thơ
Bâng khuâng gió sớm thẩn thờ trăng khuya
Học trường thì học nhân chia
Học anh thì học niêm kia luật này.

Là anh mà cũng là thầy
Mến anh mà cũng kính thầy dám sai
Mến anh như một anh trai
Quý anh là một thiên tài văn chương.

     Mộng Tuyết thất tiểu muội