quê hương và niềm nhớ

Xuân mong ước

Thủy Trang 

img_5052

Làng chài cửa Phan Rí. Ảnh nguồn: Lựu Nguyễn

 Mấy độ xuân về trên mái tóc,
           nỗi niềm thương nhớ chẳng mờ xa.
     Nghe gió đông sang buồn chi lạ,
   hiu hắt làm sao cảnh nhớ nhà.

         Xuân này thêm nữa mấy xuân qua,
        vẫn nhớ quê hương nắng hiền hòa.
           Tình người mộc mạc như hương lúa,
         danh lợi đâu màng cảnh được thua.

 Còn nhớ xuân xưa cứ đến mùa,
tấp nập đầu làng chợ bán mua.

         Xôn xao khắp chốn mừng xuân mới,
 tiếng hát tiếng cười rộn nơi nơi.

        Giờ cũng cùng chung một bầu trời,
  mà sao cách biệt mấy người ơi!
      Xuân vẫn mong chờ xuân vẫn đợi,
     đón xuân dòng lệ ngập ngừng rơi.

  Tha thiết cầu xin Chúa trên trời,
 thấu hiểu lòng con với Chúa ơi!
   Mùa xuân mong ước mà con đợi,
không phải là xuân cách xa vời.

Bài ca không lời

               Trầm Khanh

IMG_1747

Một ngày ta không nói
bỗng quên mất ngôn từ
một ngày ta quên ăn
một ngày ta quên đói

một ngày ta không nói
một ngày ta âm thầm
một ngày ta nín câm
một ngày ta lặng lẽ

Một ngày ta không nói
chẳng thấy lớn khôn thêm
nên cảm nghiệm riêng mình
nỗi buồn càng chóng lớn

Một ngày ta không nói
bỗng lặng lẽ một đời
tình yêu nào không nói
bài ca nào không lời

Chúc Tết

                         Thủy Trang  

img_0999 (1)Biết chúc gì đây xuân đã sang,
cách biệt quê hương vẫn ngút ngàn.

Tấm thiệp Tân Xuân chưa lần gởi,
đôi lời Cung Chúc chữa đề xong.

 Thôi nhé này đây một tấm lòng,
 gởi anh người viễn xứ chờ mong.
 Một lần vượt biển ta cùng có,
 bao nỗi vui, buồn, lắm đắng cay.

Tôi biết trong tôi những tháng ngày,
nhớ thương ray rứt chẳng hề phai.
Có khi thao thức đêm trở giấc,
nước mắt chợt rơi ướt gối tơi.

Anh hởi đời vui sao cứ khóc,
hạnh phúc nhiều sao lệ cứ rơi.
Thì ra quê mẹ tuy diệu vợi,
vẫn sống trong ta vẫn sống đời.

Chúc anh năm mới lắm niềm vui,
hạnh phúc giàu sang mãi tuyệt vời. 
Cùng nhau ta đón mùa xuân mới, 
có bóng quê xưa vẫn rạng ngời.

Ca ngợi mùa xuân

                Thủy Trang

img_1983

Cho tôi xin đóa mai vàng thật đẹp,
ép vào lòng để ca ngợi mùa xuân.
Một mùa xuân có nắng ấm reo mừng,
có hoa lá tưng bừng khoe sắc thắm.
Có chim én liệng ngang bầu trời thẳm,
có nụ cười đẹp lắm ở nhân gian.

Cho tôi xin những nét đẹp huy hoàng,
trong mắt mẹ trên nụ cười của chị.
Rồi tất cả sẽ trở thành thi vị,
mấy nhọc nhằn rồi cũng sẽ qua đi.
Bàn tay cha mưa nắng có chai lì,
đôi vai  nặng có ghì đời anh lại.
Thì tất cả cũng không gì ái ngại,
khi mùa xuân thân ái đã trở về.

Cho tôi xin những khúc nhạc đê mê,
ca ngợi mãi mùa xuân đầy hứa hẹn.
Ca ngợi mãi những mùa xuân trọn vẹn,
Tạ Chúa Trời tôi kẻ nói AMEN.

Từ biệt Lưu Kim Nhan

                                                     Từ biệt bạn 

                                         

                                Biết tìm đâu ngày xưa bây giờ…

Chỉ trong môt thời gian ngắn ngủi chừng vài tháng thôi, mà cả ba người bạn học cũ cùng lớp, cùng chung mái trường Trung học Hà Tiên xưa với tôi đã vĩnh viễn ra đi, trong đó có Lưu Kim Nhan, người bạn gái duyên dáng, thích nghich ngợm nhưng lại rất dễ thương.

Tuy học cùng lớp với nhau nhưng Kim Nhan, Trần Quý Phụng, Mai Thị Hạt, Trần Thị Phương Nhu lớn hơn tôi về mặt biết “yêu” rất sớm. Trong lúc tôi còn là cô trưởng lớp chỉ biết quậy phá, thì các bạn ấy đã biết yêu và đã có bạn trai rồi. Bạn trai của Nhan có cái tên rất oai phong và dễ sợ lắm, anh tên“Dần”. Anh Dần học trên Nhan ba hay bốn lớp. Bọn chúng tôi hay gọi đùa anh là “Cọp”. Mỗi lần thấy anh đến tìm Nhan là cả nhóm “quậy” chúng tôi hò reo inh ỏi, nhất là Thanh Tuyên, Dương Hà và Ngọc Lê: “Nhan ơi! Cọp đến tìm bạn nè”. Vậy rồi cả nhóm chúng tôi cười ầm lên. Nhan cũng chẳng chịu thua, cô tỉnh queo và còn ùa theo chúng tôi nữa, làm cho anh chàng “Cọp” sợ hải, chạy luôn.

Ngoài câu chuyện tình lý thú đó, Lưu Kim Nhan còn để lại cho chúng tôi một kỷ niệm không thể nào quên được. Tôi còn nhớ, khi lớp chúng tôi có những giờ học vào buổi trưa. Trong lúc cả lớp đang im lìm nghe thầy giảng bài và giọng nói của thầy cứ nhè nhẹ, êm êm… Ôi, sao mà buồn ngủ chi lạ. Chúng tôi đang mơ mơ, màng màng thiu thỉu…ngủ thì văng vẳng bên tai có tiếng đàn “dây thun” do Nhan tự chế, dường như cô lấy vài sợi dây thun cột vào hai cây viết, rồi dùng ngón tay khảy nhẹ vào dây thun như người ta khảy đàn vậy. Tiếng đàn nghe sao mà chói tai kỳ lạ, thêm vào tiếng hát “kinh hoàng” của Lưu Kim Nhan cất lên rằng: “Má ơi con muốn chồng, ba má tính làm sao…” làm cho cả bọn chúng tôi giật mình tỉnh giấc và không sao nhịn cười được. May mắn mà thầy không biết được việc này.

Bây giờ biết tìm đâu tiếng hát ngây ngô, dại khờ của một thời để nhớ hở Nhan. Người nhạc sĩ kiêm ca sỉ đầy sáng tạo, phá phách và dễ thương này đã rời xa sân khấu “học trò” rồi và đã bỏ lại bao nhiêu khán giả “bạn bè”  một đời tiếc nhớ.

Nói lời từ biệt với Nhan sao nước mắt mình rưng rưng. Ôi!  nhớ sao là nhớ người bạn ngày xưa…của tôi.

Thủy Trang

 

Còn có ngày vui

                         Song Thùy

IMG_5123

Hình ảnh: Lựu Nguyễn

Dù gì thì mình,
vẫn còn có ngày vui.
Bạn tôi ơi,
xin hãy mĩm cười,
đừng để buồn vương vấn mãi không nguôi.
Ngày lại ngày qua rồi,
thời gian chẳng ngừng trôi,
hãy yêu đời, vì đời thoáng qua thôi…

Dù gì thì mình,
vẫn còn có ngày vui.
Xin giữ trong tim những nụ cười,
như hoa mới nở mừng xuân mới,
như tiếng mẹ ru nhớ một đời.
Lau đi dòng lệ, để ngừng rơi, 
quên hết niềm đau, chẳng giận đời.
Bạn ơi, hãy sống như mong đợi,
để thấy ngày vui đẹp tuyệt vời.

         

Vĩ cầm mùa xuân

img_2853-e1554785161807.jpeg

                                                                           Trầm Khanh

                                                                   Từng giọt nắng trầm tư
                                                                   xuân về trến tháp cổ
                                                                   dòng tóc em khe suối
                                                                   ngồi tượng đá thiên thu

           Nắng mật tan màu áo
         thơm làn da nâu non
                 mùa xuân thèm nhiệt đới
                   mắt em nhìn đông phương

       Gót chân mòn lê thê
 đàn vĩ cầm tê mê
đời xa hồn cũ kỹ
         dáng em một trời yêu

Vĩ cầm ơi vĩ cầm
         từng sợi tơ trầm căng
        rung lên tim nhỏ giọt
         trên từng nốt cảm âm

Yêu mùa xuân

               Thủy Trang

IMG_0717

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tôi biết yêu mùa xuân
từ khi tôi còn bé
vòi vĩnh mẹ xin quà
đòi được may áo mới
rong chơi khắp phố người

Tôi rất yêu mùa xuân
cho tôi nhiều ước vọng
tuổi ngây thơ bé bỏng
tâm hồn trong sáng trong
tràn nhựa sống trong lòng

Tôi vẫn yêu mùa xuân
giữ cho tôi hy vọng
tình người mãi mênh mông
như con nước xuôi dòng
chảy đầy một dòng sông

Tôi mãi yêu mùa xuân
khi trái tim còn đập
nhịp đập của yêu thương
tôi nhớ một con đường
con đường về quê hương

 

Tết quê nhà

                           Ngọc Ánh

IMG_5552.JPGKỳ nầy có 2 dịp họp bạn, một cái cuối năm ở Sài Gòn với nhiều khóa đàn anh đàn em của trường Hoàng Diệu, và một cái mồng 4 Tết với nhóm 68-75 quậy trời thần của tụi tui.
Đầu tiên phải kể đến là cuộc họp thường niên ở SG với khá đông người tham dự, hầu hết là những dân Hoàng Diệu lên SG sinh sống sau 75, tại đây tui có dịp gặp mặt các Thầy một thời ấn tượng trong đám học trò tụi tui như Thầy LKThạnh, Thầy LKTTháo, Thầy Thiên, Thầy An, Thầy Phái, Thầy Nhiếp, Thầy NHTâm, Thầy LXVịnh, Thầy HVTrung… bạn cùng thời thì có NĐLân, NAKiệt NTVạn… NHSơn cũng bỏ Đồi Sứ chạy về, LVChung, DMCảnh bay hết nửa vòng trái đất và một bầy áo trắng (gọi cho có vẽ thơ thẩn thờ một chút) cơm ghe bè bạn lên Sègòng dự họp mặt cũng gần 20 đứa… .Nhóm đàn em thì có người đẹp Thủy Trịnh bên Úc về, cầm máy quay phim vòng vòng… Nhóm của LVTrương, VMHồng cũng sôi nổi, thêm một sư tỉ Bạch Tuyết ham vui giờ chót, vừa xuống máy bay là lật đật tới tham dự liền, cứ coi mặt ai cũng cười tươi rói thì biết là vui tới cở nào. Mặc dầu cả nhóm tụi tui đã có trước một buổi tối ‘tiền đại hội’ ở càphê vĩa hè góc đường Bùi Thị Xuân cũng rôm rả lắm, nhưng sáng nay gặp lại vẫn có chuyện để um sùm bàn tiệc, cố nhân bồ bịch lâu ngày hội ngộ, vòng tay ‘hug’ một cái cho ấm lòng, Hùng Kiệt chộp cơ hội nầy biểu ‘hug’ thêm vài cái nữa cho đã, Xời ơi, hug hoài coi chừng chàng tự ái trả dzợ về cho Kiệt ‘ăn’ luôn đó, hết hồn chưa!

Chung cao hứng ôm hun thầy An cái ‘chốc’, chắc là cũng tức cảnh sinh tình, còn Hồng Sơn lên mần 6 câu vọng cổ nghe mùi quá cở… . Hào hứng nhứt là cả nhóm hát bài ‘Học sinh HoàngDiệu’ của Thầy Hoàng Việt Sơn, Thầy Thiên đứng bắt nhịp mạnh mẻ như thưở nào… Một em nào đó hát ‘Bụi phấn’ được cả hội trường vỗ tay hòa theo điệu nhạc, đặc biệt nhứt là Thầy Điệp rất can đảm khi say sưa:
‘Như chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu… ’(Thầy dạy đồng thời với Thầy Thạnh, nhưng tui lâu ngày không nhớ và cũng không có học Thầy, thấy ông còn trẻ quá nên mới gặp ngoài cổng, tui ba chớp ba nháng hỏi ‘ chắc anh học niên khóa 61 hả?’, ông cười cười ‘tôi là Thầy’ chời ơi! Tui quê một cục! May mà không ai biết vụ nầy .)
Tự nhiên tui nhớ câu thơ tình của Thầy Ngọc Lân ‘Chưa giao thừa đã Tết trong tôi’ mà thấm ý. Ừa, chỉ chờ có vậy thôi! Bạn bè cũng chừng đó khuôn mặt, chừng đó câu chuyện lan man mà sao tui đợi chờ để được dzui như … Tết!
Còn một ‘độ nhậu’ không kém phần rình rang xôm tụ là cuộc hẹn sáng mồng 4 ở ST, để chắc ăn chiều mồng 3 là vợ chồng tui đã có mặt tại Xẻo Gừa, trước thăm mồ mã ông bà ngày Tết cho phải đạo, sau đó tui điện nhờ MHSơn cho mượn chiếc xe cà tàng ( bị xẹp bánh mấy lần, chắc xe oải giống chủ nó, nghe nói năm qua Sơn bị ‘xì lỗ mọt’ hoài nên mần mà hổng có ăn, cũng tội hắn!) để chạy long rong đây đó cho đở tốn tiền … ôm. Sáng sớm tui đã nghe nhỏ Chuôn réo ‘mày ra chưa?’ mà nôn, con đường đến điểm hẹn qua 2 cây cầu mới xây, bụi mù mịt ngộp thở, dầu tay lái của Nứng cũng khá cứng nhưng vẫn mấy lần xém văng vợ xuống lề đường lởm chởm đá… Nhà hàng 36 trên quốc lộ 1A, tui hú hồn khi tháo cái nồi cơm điện ra khỏi đầu, tóc tai rối bời, mặt mũi tèm lem và đôi giày ‘bết bùn đất hành quân’ vì hôm qua lội ruộng ra thăm mộ, bị té mương nên giặt chưa kịp khô, hôi rình, kể nhỏ Chuôn nghe, nó cười ngất nhìn quanh thấy thiên hạ tươm tất, có đứa áo dài, áo đầm, váy dài váy ngắn mới thấy mình Vịt Kiều luộm thuộm, nhưng chắc không ai để ý đâu, miển mình có đến bàn ghi sổ đóng tiền đầy đủ là được… .Trí Hiền kéo tay một đứa lại đố ‘mày nhớ ai không?’, chắc chắn bạn mình mà không nhớ nổi cũng kỳ thiệt, nó xướng tên’ Lý thị Chan Tha’, chời đất, thì ra là nhỏ bạn người Khmer ngồi gần mình lớp 9A2, tui còn nhìn ra thêm con nhỏ hàng xóm cách đây hơn 45 năm, đi học tên Lệ Khanh, (mà hồi chung hẻm,tui gọi nó là con Muổi, hai đứa chơi nhà chòi, tắm mương thân lắm, rồi nó dọn nhà đi mất tăm tới bây giờ) Ngoài ra tui còn gặp Hứa lý Hương nhóm Acetylen một thời lớp 10, Triệu thị Nguyệt vẫn còn điệu tới bây giờ.và cả đống tên bạn cũ mà mấy chục năm nay, bây giờ mới có dịp gặp… Tui mon men tới bàn của các Thầy Cô để chào, hầu hết là các Thầy cô dạy trong niên khóa tụi tui nên dễ nhận ra ngay .Tui xin Thầy cho chụp mấy tấm hình chân dung để gởi cho bạn bè bên bển biết mặt Thầy Cô của mình, tui sẽ gởi riêng cho Thu Hương, nhỏ Kiển hình Thầy Thừa với con mắt tròn xoe ngơ ngác mà hồi đi học tụi nó từng gọi lén Thầy là Dư thiếu Thừa, Thầy dạy Lý Hóa, tui cũng có kỷ niệm nhớ đời với Thầy khi làm bài nộp lên, Thầy liếc qua kết quả và phê ‘sai, rất sai’ tui về làm lại và nộp, Thầy phê đậm hơn ‘sai, vô cùng sai’… tại tui học dở hay tại mấy câu phê bình của Thầy làm thần hồn nát thần tính nên tui sai liên tiếp cả một dây.!Nhưng có lẽ nhờ vậy mà bây giờ trong cuộc đời mình, tui đã cố gắng để làm đúng hơn chăng!

IMG_1881Buổi họp càng lúc càng trở nên hào hứng với phần ca sỉ ca lẽ cây nhà lá vườn, tui thiệt sự bất ngờ khi thấy đám bạn mình sao càng già càng ‘anh hoa phát tiết ra ngoài’ dzữ dzội đến như vậy, văn thơ một bụng, văn nghệ một bồ, bây giờ thấy nhỏ Tú cầm micro vừa đi vừa hát ‘tuổi học trò’ một cách say sưa, hay Ngọc Thái với ‘Không bao giờ quên em’ hoặc N.Dũng với ‘Bạc tình’ đầy sôi động phấn khích thì so ra mấy chục năm trước, nhóm đàn chị Sơn thị Liêng, Trương ngọc Thủy, Thu Cúc khó mà giành chức ‘cây văn nghệ’nổi đình nổi đám của Hoàng Diệu một thời. Bây giờ bạn mình giống như dân chuyên nghiệp, không biết tập luyện công phu ra sao, chứ dzô cái là ăn đàn ăn trống tỉnh queo,Thành Sơn mần MC khuấy động náo nhiệt hội trường, có 3 ca sĩ ‘ngoại quốc’ là Cô Lang hát bài ‘Oh, my darling’ Kim Dung nhạc Pháp ‘biết chết liền’, và Minh Cảnh với bản ‘LâmThol bất tận’… Tui kéo tay Hồng Thạch, Chan Tha ra múa… .Hai phó nhòm là Hút Sơn, Phạm Thu vừa quay phim vừa uốn éo theo điệu nhạc, hình ảnh trong đó chắc cũng lộn tùng phèo… Cả bọn một phen cười no bụng, vui ơi là vui! Tui không nhớ là ai được chấm giải nhứt trong cuộc chơi đó, nhưng NgọcThái thì bông tặng không có chỗ cầm, phải nhét cả vào mắt kiếng, vành tai, ca sởi NDũng sở hữu một chiều cao khiêm tốn nên khi nhảy cha cha cha với bạn gái Cảnh hù cao lêu khêu trông ngộ hết sức, nhưng rất được bạn bè cổ vũ nồng nhiệt… 
Tới màn chụp hình lưu niệm dưới sự chỉ đạo của Lực mới khí thế hơn nữa, khiêng cái ghế nầy , dẹp cái bàn kia để đủ chỗ cho cả trăm người đứng ngồi chen chúc, mấy tay chụp hình theo đủ kiểu nghiêng ngữa, đứng quỳ, tui khoái bấm máy cái vụ nầy hơn là cảnh chính, vì ít khi người ta biết mình như thế nào lúc đương thao tác ‘nghệ thuật’. Nghe nói tấm hình đông vui nầy sang năm mới tặng lại bạn bè. Ai có đi dự họp mặt thì sẽ có một tấm đem về khoe ‘đố tìm thấy Anh ( hay em ) trong đó’… hổng khoái sao!.Chụp hình xong, tui mới ngó lên tuốt nóc sân khấu, thấy Nứng đứng cao nhứt ở đó, bên cạnh là Hoàng Minh, chắc Nứng sợ bạn bè quên mặt hay sao vậy? Dầu sao Nứng cũng được bình chọn là chò cao niên nhứt trong nhóm 68-75.

Bên lề cuộc vui, tui cảm động nhứt là tình nghĩa tương trợ dành cho bạn gặp khó khăn, trong đó có 2 bạn KPL và SNM nhận tiền ủng hộ của nhóm,và quà riêng của các bạn khác (SNM bị strock, phải chống gậy đến chung vui), dịp nầy tui gặp H, nhà ở Vũng Thơm cũng bệnh nặng, thương bạn, tui gửi chút tiền nhưng bạn không nhận, nhìn nụ cười héo hắt trên gương mặt xanh xao của bạn, tui ao ước những năm sau tui về còn gặp bạn nữa, biết đâu được phước chủ may thầy! Cầu cho bạn khỏe mạnh để mình còn nhảy điệu Lâmthol với nhau nhe.
Buổi họp mặt kết thúc tại đây, nhưng hậu đại hội thì còn dài dài trong những ngày sau đó, hết ăn sáng 7AM với bún gỏi già, cà phê Hoa Sứ, ăn tối ở ngã ba 6 vú, gần Hồ TịnhTâm, tất niên nhà Cảnh hù, khai trương quán bánh Xèo Cô Mai, điểm tâm càry hẻm 333, càphê nhà Minh, họp mặt chia tay ở quán sân vườn trên đường Phú Lợi… .Những câu chuyện bè bạn bao giờ cũng như mới kể, dầu có chuyện nói đi nói lại nhiều lần mà lần nào cũng cười hả hê, cành bụng.Có lúc tui tự hỏi ‘Sao mà bạn bè mình vẫn còn trẻ thế?’ dầu mỗi năm mỗi tuổi đời tăng, có khi tăng theo cấp số nhân mà mình không biết, quên đi những bận bịu đời thường áo cơm lận đận, họp bạn khi có dịp vẫn là cơ hội tốt nhứt để mình sống thiệt với mình hơn, mà có gì ‘hoành tráng’ đâu, vài ly càphê ngồi suốt buổi tối, bình cũ rượu mới với mấy đứa cuối tuần, khề khà chút men để thấy ấm lòng nhau, bạn cũ nhưng mà cái tình không cũ, tui đắc ý chữ ‘rộn’ trong bài viết mới đây của HQL. Sống mà bận hoài thì chán chết, phải có lúc không bận chớ (ý quên!) để thấy mình còn rộn ràng hơn, đáng sống hơn, ai hổng tin bữa nào làm bộ quên bận thử, biết liền!

                                                              

Một trời yêu

2007-12-25 05.30.42

Ba ơi,

Còn vài ngày nữa thôi là đến ngày giỗ năm thứ hai của ba rồi. Thời gian trôi qua nhanh quá. Cách đây hai năm về trước, con nhớ:

Vào một ngày cuối năm,
gió ngoài trời lạnh lắm…
ba ra đi âm thầm,
buông xuôi bàn tay nắm.

Nơi chốn nào xa xăm,
ba về con không biết,
chỉ còn đây ly biệt,
thương tiếc và buồn thiu!

Tiễn ba đi một chiều,
hoa cỏ buồn hắt hiu,
khăn tang sầu con vấn,
vấn một trời đìu hiu!

Lần đầu tiên con hiểu,
mất ba buồn bao nhiêu…
Lần đầu tiên con hiểu,
con mất một trời yêu!

Con đã thực sự mất đi một trời yêu sau ngày ba vĩnh viễn xa con. Đó đã là sự thật và không gì có thể thay đổi được. Con vẫn nhớ ba rất nhiều, nhiều hơn lúc nào hết và cứ mỗi lần như vậy, nước mắt của con lại tuông tràn, cho dù bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào. Giá như bây giờ con là một nghệ sĩ cải lương hay là một kịch sĩ, chắc con sẽ diễn xuất tài ba lắm trong các vai trò bi thương đầy nước mắt, chỉ cần con nhớ đến ba thôi…

Có lẻ con cũng như bao nhiêu người khác, chỉ biết trân trọng và yêu quí những gì mà mình đã mất đi, phải không ba? Ba đã cho con một trời yêu thương và hạnh phúc khi ba còn sống, nhưng chưa bao giờ con nghĩ tới, cho đến một ngày ba không còn bên con nữa…

Má, các anh, em trong gia đình và bạn bè thân thương của con đều khuyên con nên sống cho vui vẽ, có như vậy linh hồn của ba sẽ được nhẹ nhàng bên kia thế giới. Con đã hiểu điều này và cố gắng làm theo, chỉ tại trái tim con không chịu nghe lời mà thôi.

Thôi thì hãy để cho con được khóc và xin ba đừng lo vì bất cứ nỗi buổn nào rồi cũng phai nhạt với thời gian, tùy theo nhanh hay chậm mà thôi. Chỉ còn lại nỗi nhớ ba, xin cho con được giữ lại vì đó là “một trời yêu” mà ba đã dành riêng cho con và con sẽ vĩnh viễn biết trân quý.

Thủy Trang

(12/2018)