quê hương và niềm nhớ

Mùa xuân chẳng tàn phai

IMG_2188

Hoa đào nhà anh chị Mạnh Nguyễn.

               Lâu lắm tôi về thăm nhà Chúa,
               nghe lại lời kinh tiếng nhạc xưa.
               Vị Mục Sư cũ già hơn trước,
               giọng nói buồn vương buổi xế chiều.
               Trong tôi lắng đọng nỗi buồn thiu,
               thoáng chốc mà sao như rất nhiều.
               Chưa chợt hiểu ra thì đã mất,
               chưa hay mình trẻ đã hóa già.
               Phải chăng đời là những xót xa,
               chưa khóc mà sao lệ đã nhòa.
               Thì ra cuộc sống là như vậy,
               phút chốc rồi tan theo áng mây.
               Cho nên tôi hiểu phút giây này,
               quý giá làm sao giữa trần ai.
               Một chút lòng tôi trong ơn Chúa,
               để giữa ngày mai tay trắng tay.
               Tôi vẫn an bình còn giữ được,
               mùa xuân trong Chúa chẳng tàn phai.

                                Thủy Trang

Có khi nào anh nói

                              Lương Đức Trung

IMG_5699

Ảnh: Lựu Nguyễn

                 Ngày xưa anh thường nói:
                 (Mắt nhìn vào khoãng không)
                “Chuyện mình, xa tầm với,
                 Như giọt buồn cuối đông.”

                 Bao nhiêu lần anh hỏi:
                “Em có nghĩ gì không?”
                 Khi mộng tàn trên gối,
                 Phai theo dấu ngựa hồng.

                 Làm sao anh dám nói:
               “Ta sẽ là của nhau”
                (Dù một lần gian dối)
                Để nghìn thu lệ trào.

                 Lổi lầm?, riêng anh mang
                 Khi tình thư trái ngang
                Ôm niềm yêu bé nhỏ
                Trong nỗi đau muộn màng.

                Hình như anh cũng biết
                Lệ sầu, em đơn côi
                Bao canh dài tha thiết
                Tình ơi ! Cay đắng môi

                Đò xưa ngưng bến đổ
                Neo trên giòng Tương giang
                Nắng chiều rơi trên phố
                Bao khách buồn, lang thang

                Dòng đời lặng lẽ trôi
                Buồn theo sóng chơi vơi
                Bao năm dài lặng lẽ
                sầu đau đến muôn đời .

 

 

 

 

Ú tim

IMG_2216

Lồng đèn ở nhà anh chị Mạnh Nguyễn

       Em ơi ta nhớ em rồi
       xin em mau đến kẻo trời cô đơn
       hãy về theo lối tim mòn
       trên bờ môi thắm trong hồn ngủ yên
       nghìn năm ta mãi kiếm tìm
       đầu mày cuối mắt con tim ngọt ngào
       em ơi, em ở phương nào
       đầu xuân cuối hạ ta nào thấy đâu
       cuộc vui cho cả đời đầu
       lỡ mất em biết bao giờ nguôi xa
       em ơi, vườn lắm nhiều ma
       hồn xưa bóng quế trăng tà lạnh rơi
       tìm em thôi khổ lắm rồi
       hứa đi em chỉ lần này thôi nhe

            Trầm Khanh

Xem dung nhan ấy bây giờ ra sao… .

IMG_0522

Quỳnh Hoa-Ảnh Lệ Hoa

Buổi chiều cuối năm khi tôi đương loay hoay với một đống công việc cần phải giải quyết cho xong, thiệt ra cũng không có gì gấp gáp, nhưng do thói quen tống tiễn năm cũ để đón năm mới thong thả hơn nên tôi thấy mình khá bận rộn. Chợt điện thoại reo vang, một giọng nữ ríu rít như quen từ đời nào: ‘Chị Ngọc Ánh phải không? Chị học Hoàng Diệu năm nào vậy? Tôi mới coi trên báo về vụ họp mặt nên gọi chị hỏi thăm nè!’
Chời! lối nhập đề trực chỉ, xoáy thẳng vô trọng tâm làm tôi hơi lúng túng, thiệt tình tôi cũng không biết chị là ai, nhưng nghĩ phải là dân Hoàng Diệu hay ít nhứt cũng ‘liên trường SócTrăng’ mới quan tâm đến vấn đề hội họp nầy, nên tôi cũng thân tình mời chị tham dự cho vui. Như một đồng hồ quả lắc được lên dây cót sẳn, chị hỏi một hơi về mấy ông Thầy cũ, về bạn bè xưa chung lớp với chị, nhắc tên người bạn trai theo đuôi chị từ hồi chị mới vô đệ thất… Rồi chị cười dòn tan, trong trẻo như thời còn đi học, chị kể huyên thuyên về gia đình, qua Mỹ mấy chục năm sống cũng nhàn hạ, cuộc đời chị gắn liền với chữ C… Chồng- con- cháu- chó- chim- cá- cây, nên lúc nào cũng lu bu bận rộn,loay hoay vậy mà sắp hết đời, cháu nội chị năm nay 20 tuổi, nghĩa là chị sắp có thêm chữ C nữa là ‘chắt’. Con trai chị kêu chị bằng ‘người đẹp’, đi đâu với nó, người ta dễ lầm tưởng là hai chị em bởi vì chị coi cũng còn rất trẻ… Nói tới đây chị lại bật cười, sự hài lòng về nhan sắc vẫn mặn mà ở tuổi trên dưới 60 của chị khiến tôi cũng tò mò muốn biết tên chị, một hoa khôi Hoàng Diệu đi lạc qua Mỹ mà bấy lâu nay bạn gần xa không ai tìm thấy. Chị niên khóa 66 hay 67 gì đó chị không nhớ rõ lắm, nhưng có điều lên đệ tam là chị đã ‘theo chồng bỏ cuộc chơi’. Câu chuyện đương hào hứng rôm rả thì chị nín ngang khi hỏi đến tên, ngập ngừng một chút chị mới tâm tình ‘tên tui xấu hoắc hà, qua Mỹ tui đổi tên khác rồi, hồi nhỏ tui cứ cằn nhằn Ba tui sao mà đặt cái tên gì vô duyên kỳ cục, ông già cười nói tại tui xấu háy, khó nuôi, phải đặt tên xấu mới sống nỗi…’ Rồi chị lại cười ha hả, ‘nghĩ lại ông bà già mình hồi xưa dị đoan thiệt nhe, bây giờ tui có cả chục đứa cháu vừa nội vừa ngoại mà tôi có thấy xấu háy đứa nào đâu’.
Qua Mỹ đã lâu nhưng chị cũng ít bạn bè, lu bu chuyện gia đình nên cũng không có thời gian đâu mà lân la gặp người quen, thậm chí đến cell phone hay Internet chị cũng không quan tâm đến, trong khi ông chồng chị lúc nào cũng chúi mũi vào computer… Sở dĩ chị biết được thông tin họp bạn nầy là cũng do ông chồng tò mò của chị đọc trên online
‘Hồi đó em ở SócTrăng mà em có học Hoàng Diệu không vậy?
‘Có, rồi sao?’
‘Đây nè Hoàng Diệu sắp họp bạn, có hình mấy ông Thầy nữa nè, em nên ghi tên tham dự đi!’
‘Tới đó làm gì? Biết có gặp ai không! Lâu quá rồi ai mà nhớ mặt ai.’
Chồng chị cứ thúc dục hoài nên chị gọi đại tên tôi, ai dè có dịp nói chuyện vui quá. À, thì ra vậy! Âu cũng là cái duyên tương ngộ, tôi mời chị nên đến họp bạn một lần cho biết, khi người ta già thì tình bạn cần thiết lắm, nhứt là có dịp gặp bạn chung lớp, chung trường, cùng quê hương xứ sở thì thú vị biết bao nhiêu, tôi xúi chị nên mở một cái email để tiện liên lạc với bạn bè ở khắp nơi, biết đâu sẽ gặp lại một số bạn cùng thời, sẽ thấy mình như trẻ lại sống vô tư của tuổi học trò. Chị ngập ngừng không hứa chắc lắm…Có lẽ chị ngại gặp lại cố nhân? Mà đã sao nào, bây giờ thành bà ngoại ông nội hết rồi, kỷ niệm đẹp thì cũng nên nhắc chứ. Chị cười hồn nhiên khi đọc cho tôi nghe mấy câu thơ mà hồi xưa anh chàng Tứ Bê hai nào đó đã tặng chị, mà chị còn nhớ đến bây giờ
‘ Trời sanh ra chi một Bé Hai.
Tuổi mới mười ba đã ba gai
Bé ngồi nhấp nhỏm sau cửa lớp
Làm chết lòng anh ‘Tứ bê hai’
Và chị kết luận buổi nói chuyện bằng một tràng cười ha hả ‘mà thiệt, hồi đi học tui cũng ba gai lắm, hỏi tên tui ai cũng biết hết, nhưng bây giờ tui đổi tên khác rồi, kêu tui BH là tui giận đó’.
Tìm gặp một dân Hoàng Diệu lang thang trên xứ người, đối với tôi đó là niềm vui nên tôi hứa với chị là sẽ giữ liên lạc thường xuyên, tên chị sẽ add trong danh sách học chò Hoàng Diệu ở hải ngoại, đợi khi nào chị có ‘meo’ thì bạn bè gần xa sẽ tìm thấy chị, người đẹp một thời ‘nổi cộm’dưới mái trường xưa. Quá khứ không phải là điều đáng quan tâm, chỉ có Hiện tại mới đánh giá đúng về con người của chị dầu cái tên xấu ỉn như chị thường nói: Bé Hai!
Cám ơn cuộc gọi cuối năm của chị, hẹn gặp chị trong dịp họp bạn Hoàng Diệu sắp tới. Thú thiệt tôi cũng nôn nóng muốn biết ‘xem dung nhan ấy bây giờ ra sao,’ bởi vì nghe tiếng cười vui của chị, chính tôi cũng thấy mình như trẻ lại.

         Ngọc Ánh

Biển và Trăng

                             Lương Đức Trung                                                      

IMG_0412

Hình chụp dọc theo bờ biển Mũi Nai- ảnh Lệ Hoa

IMG_2224

               Biển bao la bạt ngàn mây nước  
                Trăng xa vời Ô Thước cách ngăn
                Bạch Vân bàng bạt, giăng giăng
                Chia ly , Trăng Biển như hằn vết đau

                Biển và Trăng hai màu cách biệt
                Biển xanh rì sóng biếc mênh mông
                Trăng như vàng võ mộng lòng
                Chức Ngưu thổn thức , đôi dòng lệ sa

                Có Trăng lên ngân hà rực sáng
                Biển u buồn , ngao ngán , băn khoăn
                Dã tràng quên cát , tìm Trăng
                Biển hiền thôi sóng bâng khuâng, dạ sầu

                Biển chiều nay một màu xanh đục
                Trăng mơ màng tìm khúc dư hương
                Bao lần se kết yêu thương
                Giờ đây Trăng , Biển đôi đường biệt lỵ

Ngoại tôi

img_2225.jpg

Tôi nhớ ngoại tôi tuổi xế chiều,
Vẫn còn cực khổ sống đìu hiu.
Khi ấy tôi còn thơ dại quá,
đâu biết làm gì giúp ngoại yêu.
Bây giờ khôn lớn tôi có thể,
ngoại đã ra đi chẳng trở về.

       Thủy Trang

Cám ơn nha, các bạn “Bốn Mùa”.

IMG_3480

Hoa đào nhà anh chị Mạnh Nguyễn, ảnh: Angie Thái

Hàng năm cứ vào độ hoa đào nở là chúng tôi, những người bạn của nhóm “Bốn Mùa” lại có dịp gặp nhau để chào mừng “Tân Niên” và chụp những bức ảnh dưới gốc cây đào ở nhà anh chị Mạnh-Lựu để lưu giữ lại kỷ niệm của một năm đã qua về tình bạn thân thiết này!

Mùa đông năm nay, mưa lại nhiều, gió lớn và trời lạnh hơn mọi năm. Vậy mà cây đào này vẫn nghiễm nhiên khoe sắc thắm. Phải chăng hoa cũng đồng điệu với lòng người?

Tôi quen với “Bốn Mùa” lâu lắm rồi, từ những ngày đầu tiên tôi tập tễnh bước chân vào nghề địa ốc (bán thời gian). Lúc đó chúng tôi chỉ có vài người thôi, rồi dần dần quen biết thêm bạn mới và kết thành một nhóm với cái tên rất rộn ràng “ Bốn Mùa”, nghĩa là mùa nào cũng có chúng tôi. Cứ mỗi tháng bất kể thời tiết, bận rộn như thế nào, chúng tôi cũng phải gặp nhau một lần.

Ngoài những món ăn rất ngon do các chị nấu nướng, đặc biệt là “chè của chị Lựu” dành cho các buổi họp mặt thì ít có người sánh kịp. Chúng tôi còn có chương trình karaoke hát cho nhau nghe với giọng hát cao vút của Thi, Bá Trang, Steven, và các giọng hát trầm ấm của Kevin, Nga, Phong, Xuân, Hoàn, Mạnh, Lựu, Long, Thủy (sáu câu vọng cổ) bên cạnh tiếng hát rất sôi động, vui nhộn của Huyền cùng với tiếng cười dòn dã của cô mà nhóm “Bốn Mùa” không thể nào thiếu được. Chúng tôi còn có những câu chuyện vui cười, những trò chơi sinh hoạt cho cả nhóm hoặc cùng rút thăm trao đổi quà với nhau. Riêng các anh, có lẻ sợ nhất là màn phạt múa “Trông kìa con voi” do “Trưởng lớp quậy của Đệ Tứ Quốc Tế, Thủy Trang” đề xướng. Các buổi họp mặt của chúng tôi thường bắt đầu khoảng 3 giờ chiều mãi đến 12 giờ khuya mà vẫn còn bin rịn chưa muốn chia tay. Hình như  “sao mà thời gian qua nhanh quá!”.

Bên cạnh những buổi họp mặt ấm cúng, vui cười thoải mái cho cuộc sống thêm phần thư giản, tôi còn tìm thấy ở các bạn của nhóm “Bốn Mùa” một tình bạn thanh cao, hòa đồng và rất có nghĩa tình. Nếu nói: “Bạn là món quà quí giá mà cuộc sống dành riêng tặng cho chúng ta” thì tôi quả là người may mắn quá, vì tôi đã có được món quà này rồi.

Còn nhớ cách đây hơn bốn năm, tôi bị té vì bất cẩn khi đang chăm sóc, tưới nước cho các cây trái ở sau vườn. Xương chậu và xương hông của tôi bị gảy. Tôi phải dùng xe lăn để di chuyển trong một thời gian dài. Những ngày tháng dưỡng bệnh buồn chán ở bệnh viện và ở nhà, tôi luôn nhận được sự thăm viếng, email, điện thoại thăm hỏi và cổ võ của các bạn “Bốn Mùa” giúp cho tôi có thể vững vàn hơn mà đứng lên trở lại trên đôi chân của mình. Cuối cùng thì tôi đã được lành bệnh và đi lại bình thường. Ngày đầu tiên tôi trở lại họp mặt với nhóm “Bốn Mùa” sau gần một năm vắng mặt. Đó là một ngày mà có lẻ tôi sẽ không bao giờ quên được. Có những đôi mắt rạng ngời, mừng rở và xúc động của các bạn và của tôi khi chúng tôi bước vào phòng họp mặt mà không tài nào tôi có thể diễn tả được. Chỉ biết rằng lúc đó tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc vì tôi có được những người bạn tuyệt vời, biết thông cảm, chia sẻ và yêu thương. Từ hạnh phúc đó, tôi nghe như có tiếng nói rất ngọt ngào từ trái tim biết ơn của mình, khe khẻ: “Cám ơn nha, các bạn ‘Bốn Mùa’.”

                                                               Thủy Trang

                                   

Ai có ghé Hà Tiên

IMG_0425

Tô Châu-Hà Tiên. Ảnh: Lệ Hoa

 Xin giới thiệu đến các bạn đọc một cây bút mới của quehuongvaniemnho.com, Lương Đức Trung , em sinh ra ở xã Mỹ Đức, Quận Hà Tiên. Em được đi học cả hai trường trung học công lập Phú Quốc và Hà Tiên. Bài thơ đầu tiên của em chia sẻ “Ai có ghé Hà Tiên” rất trữ tình và thơ mộng như xứ sở Hà Tiên của chúng ta vậy, thưa với các bạn. Xin cám ơn em, Lương Đức Trung . (Thủy Trang).

                                                          Ngày mai đám cưới đôi mình                                                                                                              đưa em về xứ hữu tình: Hà Tiên
                                                        _________________________________

                                                        Anh dắt em về xứ Hà Tiên
                                                        quê anh ở đó đất dịu hiền
                                                        Đông-Hồ-Ấn-Nguyệt trăng vẫn sáng 
                                                        Thạch Động sừng sửng đứng muôn niên

                                                       Hai đứa cùng lên núi Tô-Châu
                                                       Tịnh Xá Ngọc-Liên đượm nắng sầu
                                                       Cây đa bảy gốc còn đâu đó
                                                       nhìn xuống Pháo Đài cạnh biển sâu

                                                       Anh dắt em ra đến Bãi-Nò
                                                       biển hiền hiu quạnh nước trong vo
                                                       Gió lùa sóng lướt hôn lên cát
                                                       dã tràng ngơ ngác chạy quanh co

                                                       Anh dắt em về bên suối mơ
                                                       đứng xem đàn cá lội lửng lờ
                                                       Khi hoàng hôn phủ bên bờ suối
                                                       em ngồi hong tóc anh dệt thơ

                                                       Anh dắt em về trên đỉnh cao
                                                       ở đó đôi mình ngắm trăng sao
                                                       Bình minh nắng sớm vờn mây nước
                                                       chiều xuống hoàng hôn phủ ánh đào

                                                      Anh dắt em đi suốt cuộc đời
                                                      hai ta cùng ngắm lá vàng rơi
                                                      Gom mây làm nóc nhà mình ở
                                                      lấy sao thấp sáng ngọn đèn trời

                                                     Mai này AI CÓ GHÉ HÀ TIÊN
                                                     Hãy rủ nhau đi khắp mọi miền
                                                     Chùa Hang, Đá Dựng, Phù Dung Tự
                                                     Để nghe thầm tiếng nói cô miên

                                                     Dù có tha hương tận góc trời
                                                     Quê người lưu lạc khắp muôn nơi
                                                     Xứ thần tiên vẫn trong tiềm thức
                                                     Nhớ mãi Hà Tiên đến muôn đời
                                                             
                                                              Lương Đức Trung

Giả từ trên phố

IMG_2137

Nhà thơ Trầm Khanh

      Buổi chiều đã đi qua
      người đưa người trên ga
      điệu kèn rơi cuối phố
      người dửng dưng đi qua

      còn phút giây chia tay
      giả từ em xuống phố
      ta biết về đâu đây
      không em nhìn phố lạ

      mắt ta còn ráo hoảnh
      môi em vẫn khô khan
      cuộc tình vui đã hết
      một thời vẫn mê hoan

      nên ta thường ít lời
      và hiếm hoi nước mắt
      sao ta chỉ có người
      người vẫn hay hờn trách

      ta mang nỗi bất bình
      tâm hồn em bất trắc
      chỉ có ít cuộc tình
      lại hay làm mất mát.

        

Trở lại

                                                                     Thủy Trang

IMG_5646

Động phong nha. Hình ảnh: Lựu Nguyễn

   Em thật muốn trở lại,
      những ngày xưa dấu ái.
  Tay nắm chặt bàn tay,
   đi hết đoạn đường dài.

    Em thật không ái ngại,
    phải đối diện chua cay.
      Khi lòng còn chút nắng,
  sưởi ấm lại ngày mai.

      Em cũng không u hoài,
khi tình yêu còn lại.
          Vẫn là nguồn thủy chung,
                trong giây phút tương phùng.

       Em vẫn còn nhớ nhung,
     nơi chốn cũ mịt mùng.
  Tình yêu như còn đó,
       không một chút đắn đo.

Em xin làm con đò,
        đưa tình mình xuôi mái.
     Trên khúc sông còn lại,
   tay nắm chặt bàn tay.